Thursday, August 10, 2017

Thơ Kiều Maily

Trân trọng giới thiệu với bạn đọc thơ của Kiều Maily nữ sỹ làng Chăm, Ninh Thuận. Kiều Maily có nhiều hoạt động xã hội và cộng đồng để bảo tồn và gìn giữ văn hoá Chăm. 

Đọc thơ của chị, tôi như lạc vào đời sống của tự nhiên, một cõi khác giữa đô thị ồn ào và những vết thương tuổi trẻ. Dòng chảy bên trong mạnh mẽ ấy ẩn chứa những xót xa không nói thành lời mà thành những vần thơ trôi chậm, từng nhịp, từng nhịp... tôi nhìn thấy cả những đe doạ, những lo lắng về một thực tại như cả một quá khứ, những dự đoán gần xa của tương lai. 


SỐNG SÓT


Biển lặng. Sóng đã yên.
Tôi bơi trở lại gần 
bờ gần bờ hơn. Đồng
loại tôi thấy thưa thớt

hơn. Như thể đi vắng.
Đám rong rêu quặt quẹo.
Loài tảo nằm mệt phờ.
Tôi bơi trở lại bờ.

Loài người và máy ảnh. 
Không phải ngư dân. Không
phải đám con cháu họ.
Một loài người rất lạ

đến rồi đi. Rồi lại 
đến lại đi. Tôi nhìn
và tôi quay đi. Bơi
ra xa bờ. Xa mùi

tử thi đồng loại tôi
chết phơi mình trắng bờ. 
Biển đã lặng. Sóng đã
yên. Nhiều ngôi nhà đồng 

loại tôi bỏ hoang. Tôi 
hiểu từ nay lũ cá 
đã phải sống sót như 
chúng tôi khó sống hơn, 

có lẽ.


NHỮNG BẦY CỪU


Những bầy cừu đi vào bãi nắng
Phan Rang những bầy cừu khờ khạo 
cố đi về phía bên kia bãi nắng 
với hi vọng bên ấy có cỏ. 

Chúng nghĩ rằng bên ấy có nước 
những bầy cừu khờ khạo tội nghiệp 
đi vào bãi nắng Phan Rang chín tháng 
mười lăm ngày không có hạt mưa 

không có lùm mây bay ngang bầu 
trời. Những bầy cừu khờ khạo đi 
theo con đầu đàn vào bãi nắng 
Phan Rang khô khát. Chúng đi về 

phía bên kia bãi nắng tìm cỏ 
tìm nước. Những bầy cừu đói cỏ 
khát nước chúng chạy đi để rồi 
chạy lại. Những bầy cừu khờ khạo 

tội nghiệp băng qua cánh đồng không 
mảnh rừng trắng băng qua con sông 
cạn nước. Những bầy cừu khờ khạo
tội nghiệp. 


CHỜ MƯA


Ngoại bảo lũ ếch giữa trưa nắng mà 
kêu là trời sắp mưa nhưng mấy rày 
chúng không còn để kêu nên không biết 
đâu mà chờ. Chỉ thấy bầy trâu nằm 

lơ đễnh dưới bóng me khô chờ đám 
trẻ chúng tôi đi theo bà con Cham 
xuống bãi biển làm lễ Cầu mưa chờ 
những cơn mưa đầu mùa. Như mỗi năm 

người Cham làm lễ và chờ. Trên rẫy 
bắp anh nông dân bước ra khỏi chòi 
tranh nhìn trời và chờ. Thằng em thợ 
may thành phố vừa phone về hỏi mẹ 

Sài Gòn đang mưa quê mình có mưa 
Không, mẹ bảo cha mi dưới ruộng sâu 
đang chờ cơn mưa đầu mùa vẫn chưa 
tới. Đã qua tháng tư tháng năm sắp 

vào tháng sáu, dân quê mình vẫn mỏi 
cổ chờ những cơn mưa chắc sẽ không 
bao giờ tới.


NHẢY

Giữa anh và em là vực thẳm
mấy lần số cát bãi Nam Kương kia không thể lấp đầy

giữa đôi mắt chúng ta là vực thẳm
đắm đuối đến đâu cũng không thể đầy 

giữa thân thể chúng ta là vực thẳm
ngàn nụ hôn cũng không thể làm đầy 

anh có muốn nhảy không?



MƯƠNG CÁI - MƯƠNG ĐỰC

Mương Cái xuôi về palei em
Mương Đực đổ qua làng anh
cả hai chảy tan vào biển

Tìm nhau
dòng nước phải ngược lên nguồn suối

Anh dám mang phần số loài cá hồi không? 
cùng em, ngược về nguồn cội
tìm nhau

Vượt ngàn dòng dữ hay lách trăm vách đá ngầm
ta cùng ngược
cho ngày mai con cháu ta băng băng biển lớn
vẫn còn nhớ về nguồi suối
tìm nhau…



KHÚC THEI MAI GIỮA SÀI GÒN

Loài dế lạc bầy cuối vườn chuối kêu chưa thôi
tiếng kêu tìm bạn tình, có lẽ

Khúc dân ca đầu hôm ai bỏ dở nửa chừng
âm vang lửng lơ trong gió
làm thức giấc mơ hoang

Trên lưng bò còn vương mấy cọng rạ
lũ dê đã về chuồng 
dường nắng Phan Rang vừa tắt

Người mẹ kiên nhẫn mót những nhánh lúa sót lại cuối cùng
khi chiều đã nhuộm thẫm áo chàm 
dáng người đi như nhớ

Anh là một vệt sáng buồn
bước vào đời em làm giông gió

Gác trọ Sài Gòn ai hát khúc Thei mai 
hồn người như mộng vỡ.


BÀN CHÂN NÂU

Đi đâu kia? - gót chân trần
bên kia ngọn suối là đồi cát trơn
bên kia cát là mịt mù biển sóng

Chân trần da ngâm
đi tìm ai? 
bóng sáng ngày mai hay giấc mơ năm cũ
người đi đang hút con đường 

Người đi điệu kẻ say đi miết 
hai hàng ba hàng hay n hàng
người đi như ma đuổi

Em về đâu? 
người đi rập khuôn 
như kịch hài ba xu diễn lại
như phim bộ trên màn ảnh nhỏ mỗi ngày

Ta về đâu? da ngâm chân trần
đi? hay dậm chân tại chỗ?
bên kia suối đồi cát bên kia biển sóng
đâu bến bờ cho bước chân nâu…




CÓ KHI…

Có khi con gió mùa tình cờ thổi qua bụi ớt
rồi trôi về đâu, không biết
có khi bóng ai như bóng cha vừa đi qua
vào giấc loài dế mun mất nhà gáy buồn từ kẹt cửa

Có khi em chợt quên bẵng khuôn mặt anh

Như loài hoa hồng héo rụng mẹ quét vào chiều
cuống khô còn lưa nước mắt
không cách nào ghì níu lại
như cái Út đánh rơi viên bi tuổi thơ 
vào quên lãng

Em có thể lục album ảnh cũ để nhận mặt anh
nhưng em đã không 
như em không muốn phone để được nghe giọng 
cha trầm và ấm
dù không cách nào đánh thức 
kí ức đã rất xa.

Có khi bất chợt em quên rất nhiều khuôn mặt. 









Wednesday, August 2, 2017

Thơ Nguyễn Hữu Phú

1. m ê s ả n g
tôi ngồi dưới mùa thu
nghe tiếng khóc của cây
nghe tiếng khóc của lá
nghe tiếng gió lạnh lùng
chia xa

tôi ngồi dưới mùa thu
thấy con mèo hoang nằm co ở góc nhà hoang
phía đối điện
tôi thấy cô gái vẫn ngồi từ rất lâu bên ô cửa
và đèn vẫn sáng
nhìn xa xăm xa xăm

bên ngoài trời phả đầy sương
hàng cột điện trầm tư
mái ngói trầm tư
con đường trầm tư
ánh đèn võ vàng
mong manh
mong manh

tôi ngồi dưới mùa thu
nghe cơn đau sấp ngửa
nghe cơn đau co quắp
nghe cơn đau mê sảng
tôi ngồi dưới mùa thu
nghe
hồn
đau
rưng rức.



2. l ờ i h á t s ớ m n a y
Xé toạc chân trời
bình minh thức giấc
giọt sương hát lời cỏ biếc


Con dế chui ra khỏi hang
đi tìm tiếng gáy
Gốc rạ sộc mùi đêm


Bài ca về đất
Bài ca của đám trẻ mục đồng
Sớm nay
Ngút ngắt

Bầu trời xanh thẳm
lãng đãng mây trắng bay về.




3. b ì n h y ê n
buổi sáng
những tàn tích còn sót lại
khi đêm lạc vào quá khứ
đó là những giấc mơ xanh
đó là những yêu thương kề bên


buổi sáng
nhưng bông hoa vẫy tay đón gió mới
những nụ cười hồn nhiên. cỏ
những tiếng vỗ cánh những tiếng đạp chân thịch thịch kéo mặt trời thức dậy


những mặt người hớn hở sau một đêm ngủ say
cùng nhâm nhi chuyện trò bên li cà phê trà nóng
sảng khoái vỉa hè
tiếng leng keng leng keng của chiếc chuông gió
thoang thoảng
vang vang
hòa quyện với tiếng kèn saxophone xa xa du dương đầy mê hoặc


những thanh âm đồng vọng
quyện vào giọt sương
quyện vào không gian
quyện vào thời gian
những chú chim sẻ nhảy nhót trong khu vườn trên cành cây biêng biếc lộc non

buổi sáng..




4. l ặ n g l ẽ c h i ề u
Dòng sông nằm
Mơ về con đò nhỏ
Hoàng hôn nằm
Gối một nửa về đêm

Ta chờ em
Một chiều hoang đồi vắng
Tiếng dương cầm lạc nhịp
Ta chờ em
Gió trắng đồng chiều


Chiếc lá vàng
Khua nhẹ thời gian
Ta chờ em trên phím buồn ngày hạ
Chập chờn giấc mơ
Bến sông chờ quạnh quẽ
Ta chờ em
Lau trắng khỏa lấp đầy


Ta chờ em
Cánh cò gõ nhịp vào đêm
Cây bằng lăng rũ lá
Trên dốc chiều nghiêng rơi




5. n g h i ê n g v ạ t n ắ n g 

Gió mùa đông bắc về
Hoàng hôn khóc bên sông
Câu kinh rơi nức nở
Gói chiều vào lặng thinh

Gió mùa đông bắc về
Đàn thiên di chấp chới
Mười ngón tay nổi loạn
Hoang dại bờ vai xanh

Gió mùa đông bắc về
Dương cầm đau day dứt
Mênh mông trôi vào tối
Da diết nhớ bơ vơ

Gió mùa đông bắc về
Vạt nắng nghiêng đỉnh núi
Tiếng vọng ru sâu thẳm
Đôi bờ trắng lau thưa.







Monday, July 31, 2017

Trong hố cầu thang của Đặng Thiên Sơn




Sinh năm 1984
Quê: Tân Thành, Yên Thành, Nghệ An
Tốt nhiệp ngành Sư phạm Ngữ văn Ngữ văn, K28, Đại học Quy Nhơn
Hiện đang là Trưởng phòng Biên tập Nhà sách Đông Tây, Hà Nội.
Email: dangthienson68@gmail.com

Tác phẩm đã xuất bản:
Blog thời sinh viên (tập thơ), NXB Thanh niên 2009;
Trong hố cầu thang (tập thơ), NXB Hội nhà văn 2017;
Bé làm quen với thế giới xung quanh bằng thơ (Bộ thơ thiếu nhi 4 tập), NXB Khoa học xã hội, 2016;
Đường về xa lắm (tập tản văn), NXB Văn học, 2014;
Ngồi chơi với phố (tập tản văn), NXB Hội Nhà văn, 2016;
Niềm hạnh phúc của con là mẹ (tập truyện thiếu nhi), NXB Dân trí, 2017
* Chủ biên và tuyển chọn nhiều đầu sách văn chương khác.


CHÙM THƠ RÚT TỪ TẬP “TRONG HỐ CẦU THANG” MỚI XUẤT BẢN

Buổi chiều

Chiều nay có người vác nỗi buồn đi qua trước mắt tôi
Khuôn mặt anh ta nhăn nhó
Tóc anh ta rối bù
Anh ta đi cách mặt đất 10 cm
Trông anh ta chẳng khác con lạc đà đang rướn mình trên sa mạc.

Chiều nay có người vác niềm vui đi qua trước mắt tôi
Khuôn mặt anh ta rạng rỡ
Tóc anh ta rẽ ngôi chỉn chu
Anh ta đi cách mặt đất 20 cm
Chốc chốc anh ta nhảy cẫng lên như con bò đực thèm được yêu.

Chiều nay có người vác nỗi đau đi qua trước mắt tôi
Khuôn mặt anh ta rầu rầu
Đầu anh ta trùm một vòng tang trắng
Anh ta đi thấp hơn mặt đất 10 cm
Trông anh ta thật đáng thương!

Chiều nay có người vác nỗi sợ hãi đi qua trước mắt tôi
Khuôn mặt anh ta tím ngắt
Anh ta trùm mũ kín đầu
Đôi chân anh ta thoăn thoắt
Trông anh ta như con chuột rinh trộm trứng gà.

Chiều nay có nhiều người chẳng vác gì đi qua trước mắt tôi
Khuôn mặt họ đa dạng, phong phú
Tóc họ cũng đa dạng, phong phú
Da họ cũng đa dạng, phong phú...
Họ bám chân trên mặt đường hồn nhiên bước.

Chiều nay tôi ngồi một mình thật lâu phía trong ô cửa sổ chật hẹp
Nhìn mọi người đi qua tôi.



Trong hố cầu thang 1

Đang đuối giữa tòa nhà
Lạnh toát
Hố cầu thang sao hun hút thế này?

Cánh cửa không mở ra
Cánh cửa đã đóng rồi
Chuông báo khẩn cấp không hoạt động
Telephone không hoạt động.
Không có ai đi cùng tôi trong chuyến cabin định mệnh này.


Cái khoang bé nhỏ này
Ta còn thở được mấy giờ
Còn mấy giờ để sống
Còn kịp làm gì không...?

Mấy mươi năm trôi qua ngoài kia thật là vô nghĩa.

Không có rượu ở đây
Không có em ở đây
Không có hoa đẹp chốn này
Ta làm sao thăng hoa mà quên đi cái chết!

Ôi phút giây cận kề cái chết
Chỉ có thơ trong miệng mình
Chỉ có thơ trong miệng mình dưới đáy hố cầu thang hun hút
Hun hút
Bay lên.


Cảm ơn cái đinh!
Tôi dẫm phải cái đinh đã mấy hôm rồi
Tự nhấc nó ra nhưng vẫn còn sót lại một ít rỉ sắt
Thành ra sưng tấy cả bàn chân
Đành phải vào bệnh viện.

Mẹ tôi ra chăm, bà vẫn mắng tôi như ngày ba tuổi
“Đứng với đi lớp tớp không nhìn ngó gì.”

Tôi ngồi lặng người sau câu mắng của mẹ
Đúng là lâu rồi tôi chẳng để ý gì đến chuyện đi đứng
Khi thì lếch thếch, khi thì ào ào bước thấp bước cao…
Tôi dẫm phải cái đinh cũng đáng.

Phúc nhà vết thương vì cái đinh gây ra cũng lành
Mẹ dìu tôi về nhà như một đứa trẻ
Chân mẹ đã run run nhưng mẹ bước đi rất đúng lối.

Cũng may tôi chỉ dẫm phải cái đinh
Chứ nếu rơi vào hố ga thì chết đuối không chừng.

Tôi gói cái đinh cất đi thật kỹ
Và thầm cảm ơn nó vì đã giúp mình
Có được mấy ngày đau chân mà xem lại cách đứng đi cho cẩn thận.


Người đàn ông ngồi tạc đầu lâu

Người đàn ông ngồi tạc đầu lâu trong khu phố nghèo
Những nhát choòng cắm sâu vào khối đá
Hốc tai, hốc mắt hiện hình
Có vẻ ông đang tạc đầu lâu một người đàn ông trung niên
Vì trán to và rộng
Hốc mũi sâu hoắm.

Tôi đi ngang qua tò mò nên đứng lại
Không dám chào ông
Vì biết đâu một câu nói của tôi cũng khiến ông làm nát một cái đầu
Bởi nhát búa quá tay.

Tôi đứng từ xa ngó lại
Rồi tự vấn với lòng mình
Người đàn ông tạc đầu lâu kia có nghĩ đến một cái đầu nào đã chết
Có nghĩ đến đầu mình sau này khi đã chết
Có nghĩ đến một cái đầu nào đang sống xung quanh…?

Khi nhát búa cuối cùng chấm dứt
Tôi lẳng lặng bỏ đi
Kịp nhìn những giọt mồ hôi từ đầu ông rơi xuống đất.

Áo cơm kể cũng nhọc nhằn!


Phía đối diện tôi không có người ngồi

Những người quen thân đã bỏ tôi đi hết
Buổi chiều mục rữa những giấc mơ
Những cây kim ngân trong chậu bon sai chật hẹp
Khóc ròng những dòng nước xanh…

Bất hạnh nhất trên đời là không còn ai chơi với nữa
Không còn ai nữa để chơi
Phía đối diện tôi không có người ngồi
Trà cũng nguội và rượu nồng cũng nguội…

Em cũng vậy
Cũng vô tình bạc bẽo
Lời nói chót môi vờ vĩnh một thời
Chiếc ghế cũ em không ngồi đó nữa
Tôi tập tành bập bẽ tiếng ê… a…

Có một ngày tôi đã trôi rất xa
Phía đối diện tôi không còn gì nữa.

Cái miệng vô hồn
Buổi chiều tầng chín
những hạt mưa ngoài hiên còi cọc
không đủ nặng để bám vào tường rêu
chiều trắng và rộng toang hoác
toang hoác cả cõi lòng của hình nhân đang đứng sau ô cửa sổ.

Mắt đang trôi qua khu phố
nhấp nhô những tòa tháp chọc trời kệch cỡm
những con đường tí hi, người đi đông như kiến
biển đỏ, biển xanh như lòng bàn tay chi chít gán lên cửa nhà.

Quay lại soi mình vào tấm gương trên cánh tủ
đôi mắt đã bị mù từ rất lâu
đôi mắt đã không còn nhìn thấy sự thật
đôi mắt vô hồn.

Không
mình đã trách nhầm đôi mắt
cái miệng vô hồn thì đúng hơn.

Soi gương

Dễ đến năm năm rồi không soi gương
Mà có khi là bảy năm chứ chẳng
Đàn ông lười ngắm mặt mình
Trừ một số nam giới có làm chuyện ấy.

Mặt mình đã dày lên
Những cọng râu bắt đầu he he
Đôi mắt nhăn nheo hơn bảy năm về trước
Hình như đã bớt đi cái vẻ ngố ngược
Cái vẻ ta đây…

Lão bán gương chắc buồn mình lắm đấy
Lão bán gương chắc cũng chẳng thèm soi gương
Lão bán gương có khi mặt cũng dày, râu cũng he he…

Đàn ông chẳng mấy ai nhớ nổi mặt mình.

Những âm thanh bình thường

Với Tuệ Nguyên ở Quy Nhơn năm 2010
Tuệ bảo với tôi đừng vứt vỏ hạt vịt ra lòng đường
Bánh xe sẽ cán lên nghe âm thanh phát ra không thích
Tôi giật mình vì câu nói của Tuệ
Nó nghe cả những âm thanh rất đỗi bình thường.

Cả cuộc nhậu chúng tôi chỉ bàn về những âm thanh hạt vịt
Tiếng gõ thìa nứt vỏ
Tiếng sột soạt khi hút nước từ hạt vịt vào miệng
Tiếng vứt hạt vịt xuống thùng rác
Tiếng những bàn bên đang ăn, đang nhai, đang nói về hạt vịt.

Ngần ấy thời gian ngồi với nhau ở quán cóc vỉa hè
Tôi và Tuệ chỉ nói về thứ âm thanh bình thường
Thứ hột vịt tầm thường
Mà vẫn vui đáo để
Vì suy cho cùng tôi với Tuệ cũng chẳng có gì để nói
Nói về người ta thì cũng chán bỏ xừ…

Tuệ đã khiến tôi mê những âm thanh rất đỗi bình thường.


Những người bạn bị bệnh đau gan

Tôi có mấy người bạn bị bệnh đau gan
Ở thời đại tôi sao những người trẻ bị bệnh đau gan nhiều thế
Hay là do cà phê
Hay là do bia rượu
Hay là do những lá gan khi sinh ra đã mang gen lầm lỗi…

Những người bạn bị bệnh đau gan của tôi hay buồn lắm
Nhưng không bỏ rượu bia
Trong khi bác sĩ vẫn khuyến cáo chất có cồn sẽ làm gan nhanh hỏng
Bạn tôi vẫn hào phóng
Nốc từng ngụm đắng cay vào miệng
Hỏi ra tôi mới biết
Bạn tôi cố vui khi cái chết đến gần…

Khi cái chết đến gần người ta không còn thiết gì nữa
Ngay đến cả nỗi buồn cũng không còn thiết
Người ta tìm cái chết trên niềm vui
Cái chết trên niềm vui thì ở tuổi nào vẫn là trọn vẹn.

Nhưng sau mỗi chầu say những người bạn đau gan của tôi vẫn nhắn nhủ
Giá đừng uống rượu bia thì cái chết không đến gần
Giá đừng uống rượu bia thì cái chết không đến gần
Cái chết không đến gần thì không cần đến rượu bia.

Nghe ra thật là mâu thuẫn.

Buổi sáng biến mất
Buổi sáng đang chết dần vì ngộ độc gió
chỉ thương cho những người ngồi đón buổi trưa
không biết rằng thời gian đã biến mất.

Buổi sáng chết rồi là có thật
người ta chở nỗi buồn trắng muốt khoang xe
băng qua những nấm đất sè sè
chẳng còn ai nghe buổi sáng nói gì
dù là một câu rất khẽ.


Ơ kìa đàn chim se sẻ
mổ ngày rách toác thế kia…

Buổi sáng không còn như ngày xưa cũ!



Sunday, July 23, 2017

Di chữ của Nguyễn Thị Thuý Hạnh




NHỮNG CHUYỂN ĐỘNG CHỮ
Cuối cùng, tôi đã trở lại với thơ, như một định mệnh, sau nhiều năm tháng buông bỏ, bởi mặc cảm thi sĩ là kẻ thường chung sống với những gãy đổ.
Bước qua dục vọng, nhìn xuống đáy giếng thân phận, tôi biết mình chỉ là một giai nhân cỏ dại, một loài rác sạch, một gương mặt chữ.
Thơ ca, chẳng phải sao, trước hết là lời tự sự của/về thân phận?
Như một nỗi thường hằng khi viết, tôi lắng nghe ở những góc khuất, phận người đang rên xiết. Tôi nghe qua tôi như tiếng vọng từ một tấm gương.
Những chuyển động tôi trong ngôn ngữ chuyển động.
Ngôn từ - một tồn tại cưu mang, cho phép tôi bất chấp mọi nỗi bi ai mà tin rằng, ngay cả khi ở dưới vực thẳm, chúng ta vẫn có thể nhìn thấy những đám mây bay - những đám mây thơ; cho phép tôi, khi tỉnh cuộc lẫn tàn canh, tạ ơn loài người yêu dấu bên mình.
Người làm thơ, có thể bằng thơ ca mà sống một cuộc sống khác, từ thơ ca để được tái sinh.



Thanh xuân ẩn ức

Những người phụ nữ thường khao khát được che chở 
và nương tựa 
như dây trường xuân mơn mởn quấn quanh những thân cây cao lớn 
và khao khát những cánh tay mạnh mẽ, sức sống của thân thể 
tôi nhận thấy điều đó trong ánh mắt rười rượi của họ . . .  
còn tôi 
tôi đi tìm người che chở cho tâm hồn.

Tôi đi tìm người che chở cho nỗi đau của mình 
những nỗi đau dẫu ngàn lời cũng không nói hết 
nỗi đau câm nín hành hạ tôi 
tiều tuỵ 
tuyệt vọng 
như bão qua sa mạc, tuyết trộn lẫn cùng nham thạch 
như đứa trẻ bị giật khỏi bầu sữa, từng giọt sống bị đánh cắp 
như ngôi làng bị tàn sát gió dựng dậy tro than . . . 
cơn sóng thần của tưởng tượng để lại hình ảnh những xác chết 
bên trong tôi 
nỗi đau di truyền.

Tôi đi tìm người che chở cho tâm hồn 
và cũng để che chở cho linh hồn người ấy 
những linh hồn đồng trinh như hạt ngọc nằm dưới lớp cát bụi 
tạo hoá đặt cạnh nhau 
chúng vang lên âm thanh trong khiết vô ngần.

Sau bài hát ru của ẩn ức 
tôi đi tìm một người để ngả đầu vào ngực 
và để nói rằng: “Vì thế mà em yêu anh.”
15/2/2006



Bức thư gửi những người đàn bà bị bán thân

ngày trôi như tiếng rên 
những người đàn bà khóc đêm 
lưu lạc trong căn buồng tim 
mỗi ngôi nhà 
đi vắng sự yên bình

em 
nốt nhạc của đổ vỡ 
trong anh 
sự hiu quạnh 
em đừng làm thơ nữa 
cuộc sống là nước mắt đã dư thừa

người ta bán thân thể đàn bà 
để mua tờ hôn thú 
trên diễn đàn 
sắc sảo tình dục, nghệ thuật và phụ nữ 
những câu thơ che mặt 
dẫu rằng đau xót 
tôi vẫn phải đặt trần thế vào thơ

tiếng mèo thi nhau nhảy múa 
khi ngòi bút tôi lượm chữ 
dừng lại thở 
trên dòng cuối cùng này.



Nhớ
anh ở đâu
một mảnh linh hồn của em?


đêm dài như chuỗi dao
gọt vỏ giấc ngủ đau
bóng tối nấc lên khe khẽ
mầm sống
chui lên từ mộ
bàn tay người
mọc đầy nỗi nhớ
những con chữ sốt rét
nằm thở
khát
những giọt thanh xuân đã vỡ


di trú nơi tang thương
là hồn tôi bé nhỏ
bàn tay anh
đã gẫy những cánh giờ


Khi cuộc sống của anh đã đánh mất tên em
với T, những ngày đã cũ

Cuộc sống của anh đã đánh mất tên em
những chiều hạ màn
chúng ta uống một bầu trời lành lặn
cho anh làm thơ về em từ nỗi buồn trong trắng
ký ức rã rời từng mảnh…
anh gọi hồn vớt hương sen trong nắng
thơm như mắt em
khi những mất mát đã gọi thành tên
chúng ta để quên trong nhau những vết thương rất ngọt
gió đổ xiêu quán
gió thổi khô xương Phật
anh không còn nơi trú ngụ
để đợi bước chân em về


em ra đi
để lại trong anh cái nhìn nghìn năm
đàn kiến của ký ức
đốt lửa trong trái tim

bàn tay Maria giáng sinh
anh úp mặt vào Đức tin
vây quanh anh là những điều tẻ nhạt
chúng đang cắn xé anh từng khoảnh khắc
tuổi trẻ và thời gian trôi đi trong mất mát
em…
thành Jeruralem


ai đó lặng lẽ làm dấu thánh
sau những cuộc tình
không thể cứu chuộc ánh mắt đau buồn
của người con gái yêu anh


Thương em Hà Nội nắng

nắng Hà Nội 
em ra đường 
găng tay, tất, kính, khẩu trang 
che và kín 
chẳng thấy da ngọc, môi hồng và mắt tím 
son phấn nhòe nhoẹt nắng 
bụi đường đổ từ trên trời xuống 
anh bạc tóc khói 
vì thương em.

Hà Nội đêm 
khoe mỹ miều 
no thân thể hình sắc 
vai mềm, eo thon, chân dài và nước mắt 
gương mặt em như căn phòng 
anh mở vào trong trắng 
anh lao đao trên thuyền em đôi mắt Ấn 
rơi một vài lệ kinh.

bàn tay anh 
đặt lên bàn tay em 
cầu nguyện về những điều chưa đến

anh không còn tuổi thơ mà viết 
chỉ có nỗi buồn để âu yếm 
lên đôi mắt quầng thâm sau một ngày son phấn 
của em. 
15/6/2009













Friday, July 21, 2017

Dự án mới nhất của nghệ sỹ Ly Hoàng Ly


Tập thơ đầu tay của nữ sĩ Phương Uy

Bui. và những giấc mơ. Tập thơ của nữ sỹ Phương Uy tại Bình Thuận. Đọc Uy chưa lâu, tôi không thể hình dung ra chị thuộc thế hệ nào. Thế hệ của tôi hay thế hệ trước đó. Thơ của Phương Uy như một bí mật trong những câu chuyện, không có mạch, chỉ toàn chữ là chữ. Những từ mới. Bất ngờ. Ẩn hiện. Không phải về đời sống hiện tại này. Mà sự quá vãng nào đó. Như một cơn mơ triền miên, ám ảnh. 

Trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc. 



những bóng cây trần truồng nhảy múa trong ánh trăng mười sáu chảy dàn dụa trên khung tường trắng, hầm hập mùi của dung nham phún ra tràn trề, những tiếng nói bị nung chảy đổ khuôn trên bàn tay, va vào nhau bén ngọt như hơi thở của lửa , em đã sủi bọt và hòa tan như viên giảm đau trước khi tôi kịp chạm vào, chỉ còn tiếng ve nhưng nhức trôi trên nền toan trắng, thở vào vô tận mùa hè
những bông mây đang nở hoa trên cao, chờ đợi trận đột quỵ của mùa mưa mới bằng ánh mắt mê sảng trong lớp lớp mù hơi nước, em trú vào trận mây nào để bước ra như từ cổ tích? trò chơi cút bắt không còn dành cho đứa trẻ không kịp lớn, mãi mãi làm sao anh có thể tìm ra em sau tất cả những khốc liệt cuộc người?
trong bóng trăng dị mộng với những cơn gió mang lửa mặt trời, em đã mê sảng bằng những thập kỉ nói mớ, những câu nói đúc trong khuôn được quăng bừa bãi trong học bàn , hô to những khẩu hiệu đã lỗi mốt, nỗi buồn đã lên men sau những mùa chín nẫu, hợp chất say nồng không phải ai cũng muốn nếm thử, ế ẩm tan theo cơn lạnh bất lực cuốn gói ra đi từ mùa đông trước
đêm mất ngủ triệu hồi những khúc vô thanh, chảy loang ra như lớp nước nguồn giữa hai quyển manti hối hả dâng từng giọt cuối cùng chúng ta đã nhớ về nhau trong những giọt cuối cùng hối hả chảy mặn đắng như giọt mật trái cây từ thuở hư vô, rốt cùng cũng chỉ còn đêm trẫm mình trong ánh trăng lọc qua màu lửa 



này là sáng bên này là tối
nhặt chiều vui khéo khéo lụa là
này hình dung bên này là tuổi
thuyền sông trôi nhấp nháy sao sa

Màu thân thể ngó chừng cũng cũ
có nỗi buồn đóng vảy hom hem
cơn co rút chảy tràn mộ chí
trận siêu sinh là chút êm đềm

đồi vĩnh hằng ngày chưa kịp hóa
sắc nguyên trinh không hẹn tháng dài
buổi mất ngủ già như quá khứ
cùng nỗi buồn thành chuỗi song thai

đẩy mùa thu đứng về cuối phố
nhẹ niềm vui chút chút xoa nhàu
anh thập tự vác mình qua đêm gió
lạnh ngàn ngàn nỗi nhớ lung sâu.







em nhặt mùa thu trên cánh lá
có gì ở đó không?
chỉ mùa qua trong lòng người rất thật
gió lùa qua lá nao lòng


em gọi mùa thu về rối tóc
ngày buồn như cánh chiêm bao
cơn mưa xanh non không chờ đợi
thản nhiên ngó trắng mùa rằm

đêm vỡ từng mảnh trong lòng tay
rưng rưng gió ngày áp thấp
phiến dương cầm loang dài
nụ cười buồn đẫm mưa mùa trước.


em vẽ mùa thu màu mực nước
nỗi đau lộng lẫy bàn tay
mảnh thời gian màu tàn thuốc
cuồng dại xóa trắng ngày 



đêm tan từng sợi trên màu mắt
sáng nay rớt xuống hiên nhà
nỗi nhớ có hóa thành nhánh khói
về tạ tội với mùa  qua?





Cuối cùng, khi những cánh hoa không phai sắc cũng sẽ úa tàn
thời gian chảy qua những đêm tháng bảy 
lồng lộng mất ngủ
gió lật tung những  giấc mơ  lau trắng
những chấp niệm thành hình 
ý tưởng dị dạng 
đêm phù nề giấu mặt vào sâu trong cỏ nhàu
đừng vội gọi về sự tàn phai.

 cuối cùng, có phải ngày là dọn dẹp sạch sẽ đêm?
hay chỉ là đêm bị vàng ố?
nhân danh của công lý 
lật ngược cán cân đổi thế bàn cờ
cuộc diện của đêm cũng chỉ như ngày ngắn lại
chấp chới tháng bảy hình dung thấy được cái bắt tay 
sợi tóc gió vẽ hình hài thỏa hiệp
những phán quyết về một sự thật đã từ lâu phân hủy
em tìm gì cho tương lai?

Cuối cùng, mọi ẩn ngôn dầu có được rõ ràng trên văn tự
em cũng chỉ có thể là ảo hình cho ngày mai
 tháng bảy mai táng mình cho một sự cứu chuộc oan khiên
 có ai nói với em sự vô phương  quỷ mị
ngày hôm qua đã chôn đi giấc mơ anh từng có
 dẫu có chải chuốt thì nỗi buồn vẫn mãi mãi buồn
 sự không thật trở về mang dáng gót vong nô.

cuối cùng, dẫu anh có tự ngụy trang cho mình hình hài tàn phá
 ân sũng không khi nào là sự thật thà
chi viện chỉ là cuộc đổi chác tương lai
 đừng cám ơn tia nắng đầu ngày đã tiển biệt một đêm vừa quá cố
 những lỗi lầm đến vào ban ngày
 dù nó được kí kết giữa đêm đen
 anh cám ơn những buổi chiều bay sầm sượt qua niềm hối tiếc
 nguyên thủy cũng chỉ là nhánh cỏ dại bên đường
 khẽ vươn mình mặc cơn mưa lẳng lặng đi qua





Anh về mượn tạm nỗi đau của loài chim di trú
cho suồng sã ngày tình nhân rớt qua kẻ tay khô
buổi chiều cuối mùa nhả từng vòng xoáy nắng
loang như mắt em ngày xưa
buổi chiều nhận được một tin nhắn từ facebook
muốn hát em nghe câu hát thuở cuối cùng
những giai điệu không mỏng và sắc mà cứa vào tim anh đau nhói
ngày xa nhau đã hẹn gặp ở muôn trùng
buổi chiều đọc status của em thấy cần một bờ vai để tựa
anh trách mình đã thả  rơi mình giữa khoảng lao lung
như hoàng đế buông chiếu thư thiền vị
anh rời khỏi những nỗi đau của em
rớt tiếng cười buông khuất lửng
Chiều nắng về không hong nổi khu vườn xưa
vạt lá già buông mình trong âm u gió
chiều giữa tuần không có cớ để ngồi quán uống cà phê
anh một mình bên hành lang hẹp
nghe mùa khô tách vỏ lặng thầm
tiếng đàn Trương Chi không lời , vắng lặng
điện thoại offline tin nhắn tàng hình
anh ngồi vớt mình trong tiếng cầu kinh sớm
nghe giật mình giữa những cơn đau
tình yêu không trì níu
tựa vòng kí ức khuất xa nhau