Sunday, March 12, 2017

Thơ Lâm Hạ

[Hôm nay cô ấy đang vắng]

Đừng gõ cửa.
Cô ấy đang khóc.
Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa.
Cô ấy đang mệt.
Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa.
Cô ấy đang làm bài tập.
Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa.
Cô ấy đang vẽ tranh.
Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa.
Cô ấy đang hát.
Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa.
Cô ấy đang lau nhà.
Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa.
Cô ấy đang rửa bát.
Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa.
Cô ấy đang đi vệ sinh.
Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa.
Cô ấy đang tắm.
Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa.
Cô ấy đang chải tóc.
Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa.
Cô ấy đang khâu.
Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa.
Cô ấy đang viết.
Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa.
Cô ấy đang buồn.
Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa.
Cô ấy đang hoang mang.
Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa.
Cô ấy đang phân hủy.
Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa.
Cô ấy đang chết.
Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa.
Cô ấy đang thoi thóp.
Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa.
Cô ấy đang thở.
Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa.
Cô ấy đang bất động.
Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa.
Cô ấy đang chuyển động.
Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa.
Cô ấy đang tập nói.
Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa.
Cô ấy đang tập đi.
Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa.
Cô ấy đang nghe.
Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa.
Cô ấy đang nhìn.
Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa.
Cô ấy đang thấy.
Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa.
Cô ấy đang yêu.
Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa. Đừng gõ cửa.
Hãy mở cửa.
Cô ấy ở nhà.
18/01/2017

GI/D-ẤU

ngày lang thang
tôi nhặt nhạnh được con chữ
rụng tả tơi
vương vãi khắp không trung
vắt vẻo trên cây một dấu hỏi khôn cùng
dấu ngã co mình nằm sóng soài dưới đất
sau một cú trượt dài bấp bênh
cùng sắc và huyền
phía góc tối chân cầu thang
dấu nặng nằm im
như quân cờ vây đang phân vân nước đi cuối cùng
thắng
hay thua
hay tạo một thanh bằng không âm sắc
chữ nối nhau chạy vòng quanh
tôi nằm im giữa trời
nghe chữ cười đùa ca hát
ôi cuộc đời
là một cái bẫy vĩ đại
cho ta luôn cảm thấy bất ngờ
để đỡ chán ngán
khi lỡ sống quá lâu
mà đôi khi
nhầm lẫn
ngỡ mình
sống nhiều hơn
một cuộc đời
của chữ
12/03/2017


NƠI AN TRÚ NÀO CHO CHÚNG TA?

Xung quanh anh
xung quanh em
xung quanh chúng ta
luôn là những rối ren xiết chặt
bủa vây
quấn quít
bám riết
mỗi ngày
mỗi giờ
mỗi phút
mỗi giây
cố gắng gỡ ra thì càng đau đớn nhiều hơn
mình an trú nơi đâu
hay là mình nằm im
hay là mình đành chết?
hay là mình trốn chạy
khỏi nơi này
khỏi loài người này
khỏi nhân gian này
đi anh?
nơi an trú nào cho chúng ta gỡ từng vết trói ấy?
nơi an trú nào cho chúng ta liếm láp từng vết hằn đang tứa máu để liền da?
nơi an trú nào cho chúng ta ngủ một giấc không mông mị
không hoài nghi
không rét buốt làn môi?
nơi nao
về nơi nao
đi nơi nao
đứng nơi nao
ngồi nơi nao
nằm nơi nao
sống nơi nao
chết nơi nao
giữa loài người này
nơi an trú nào cho chúng ta?

11/03/2017


Ngực trần với thời gian

Áp ngực trần xuống nền phẳng xi măng
Lạnh băng
Như trái tim hóa đá.

Người đi mãi xa
Nên tự nhủ thầm hãy đóng băng lồng ngực
Để tim thôi thổn thức
Để nỗi nhớ thôi thét gào
Để ta biết đau.

Ngày ta biết chẳng thể còn nhau
Ta tưởng mình sẽ vững vàng, đứng nhìn người quay bước
Tự hào rằng, nước mắt ta chảy ngược
Nhưng nào ngờ, cắt ta như lưỡi dao.

Ta chiêm bao
Mơ về nơi thiên đường ta lạc lối
Người bỏ ta đi không một lời trân trối
Ta ngước nhìn đời, nhìn mình, rồi xé nát tim đau.

Bừng tỉnh
Ta vẫn đang áp mình dưới sàn, mộng đã tan mau
Để nỗi đau theo cơn mơ lẩn khuất
Mượn một manh áo
Khoác vào mình che vết sẹo tình si.

Ta tập quên người, bằng những chuyến thiên di
Đi để tìm những niềm vui ấm áp
Ở ngoài kia, có muôn ngàn bão táp
Sóng gió đời ta, là nghĩa lý chi đâu?

Ta vẫn ngực trần, nhìn bóng tối thật sâu
Từ tận nỗi đau, có ngọt ngào của nước mắt
Từ sâu thẳm con tim, có nhịp đập vô thức
Tình vẫn trong ta, chẳng thể xóa mờ.

Tình yêu cuộc đời, tình yêu cho những câu thơ
Tình yêu từ những phận nghèo khốn khó
Tình yêu tỏa hương hoa quyện cùng cơn gió
Tình yêu đọng giữa giọt nắng long lanh.

Ngước nhìn bầu trời, mây trắng cao xanh
Ngược nhìn lòng mình, đã thôi giông bão
Nhìn đường đời, có muôn ngàn nẻo
Cúi nhìn ngực trần, vết sẹo đã tàn phai.

06/08/2013


THẬP GIÁ

Tôi là một cây thập giá
Dang tay đứng giữa không trung
Mắt trái là hoàng hôn
Mắt phải là bình minh
Tôi chúm chím nụ cười là tiếng chim ca ríu rít
Tôi hát một điệu nhạc là tiếng suối róc rách du dương
Từng sợi tóc tôi bay là cánh hoa rơi rụng theo gió
Từng nhịp tôi thở là hạt mầm hồi sinh tách vỏ nhìn lên
Tay trái xòe ra là những tán lá rung rinh
Tay phải xoay đều là cơn mưa ướt đẫm
Chân trái nhún một nhịp mặt đất nở hoa
Chân phải nhảy một bậc là hoa kết trái
Họ ăn uống ỉa đái dẫm đạp chửi bới thù hằn chém giết tàn sát lẫn nhau trên thân thể tôi
Nhưng họ chỉ tin vào cây thập giá của chúa trời
Mà chưa bao giờ
Họ nhìn thấy tôi.

25/02/2017


























Thursday, March 9, 2017

Phát hành Song tử của Như Quỳnh de Prelle

Sau 2 tuần đầu tiên phát hành, Song tử có mặt ở trên 20 tỉnh thành tại Việt Nam, và Canada, Bắc Mỹ, Châu Âu và Úc lục địa. 



Sài Gòn 


Yên Bái 


Hà Nội 


Đà Nẵng 


Mùng 8/3 


Số 7 và 17 Đinh Lễ, 315 Bạch Mai, nhà sách Tân Việt 


Sài Gòn với nữ Song tử 


Monday, February 13, 2017

Song tử của Như Quỳnh de Prelle






Dành cho những tưởng tượng trong thi ca 


Mt vài nhn đnh v Song t 

Ging thơ và li thơ ca tác gi khá mi m, mnh m, gây n tượng, có nét đc đáo. Có nhng bài tôi cm tình như Lâu đài mùa xuân, Mt tri & người đàn bà điên, Hoa T cung, Nàng thơ, Mơ trong khuôn hình, Mùi, Hin sinh, Thư viết cho người yêu, Cuc đin đàm, Song T, Hai trái tim, Mt người đàn bà, Phòng khám răng...

Thy được các li khác nhau trong đó:
- Li mang tính "xut biu" (expressionist) cc t cm giác mnh ca bn thân, n tượng th giác mnh
- Li ghi nhn dài dòng kiu "live movie" din tiến cuc sng thc, không tu t (rhetoric)
Con đường Thơ ca tác gi rt đáng đ đi theo mt đi. 

Nhà thơ Hoàng Hưng 

Nếu xem “Thơ va là ch dng chân va là cuc hành trình” (R.Gamzatôp) thì chúng tôi xem s chuyn đng tình cm, s chuyn đng ngôn t trong tp “Song T” ca Như Quỳnh de Prelle như mt mt dòng sông đy ma m, luôn n cha các lp sóng ngm, miết mi bi đp nên nhng hình tượng thơ đp, mang tính ngh thut cao. Vi mt li viết đy cm xúc, đy lý trí và đy p phù sa ch nghĩa như thế, thơ ch không h mòn vt, nhàm chán. Chúng tôi tin, dòng sông thơ ca ch không bao gi đng yên, luôn vươn ti, khám phá và tn hiến vùng đt mi.
Hoàng Thu Anh và Song t, Nhng cơn rung chn tình ca người đàn bà thơ 

Dù đã đc đi đc li tp thơ không biết bao nhiêu ln, tôi vn luôn cm thy b bao vây khi c gng đt nhp thế gii ca riêng Quỳnh bi th ch lm khi c tình giu nghĩa nhưng li tuôn bt cn không dè chng không lp liếm, không giu che. Mi bài thơ hãy còn là mt th thách vi riêng tôi. Tp thơ dù đã được tôi đc ròng rã my tháng tri vn còn niêm gi vn khó đoán ca nó. Bi thế, tôi không cho là my dòng cm nhn đơn gin tôi được hân hnh viết ra đây nh hưởng gì ti vic thưởng thơ ca bn. Nếu yêu thơ, xin mi nhp cuc. Có điu này, tôi phi nhc: thơ Như Quỳnh de Prelle không dành cho nhng người yếu tim.

Tiến s Văn hc Nguyn Th Thanh Lư

Đó là mt th nham thch cun cun trong huyết qun trào ra lúc ngc v. Đc sut c ba phn “V ngc”, “Thư viết cho người yêu”, “Song T và thi ca”, ta đu nhn ra sc nóng như la ca dòng nham thch y. Nhng dòng thơ nham thch c chy tràn tr, cho đến khi dòng thơ cui đã chm hết, vn chưa thy tro bi ca nham thch bay lên, la như vn còn âm trong đt đai ca dòng thi ca Như Quỳnh de Prelle. đó ta nhn cm rt rõ ni đau v ra cơn đau, t đó máu chy khp không gian và trong nhng tĩnh mch trng ca vô thc, nhng chiêm nghim tràn vào, lp đy. 

Nhà thơ H Đăng Thanh Ngc







Thursday, January 26, 2017

Thơ Nguyễn Đức Tùng

Như Một Đôi Giày Nhỏ

Như một đôi giày nhỏ
Anh yêu em

Như một khúc bánh mì
Anh chờ em đêm khuya

Như một cơn mưa
Anh thức cùng em

Khi mọi người đã đi rồi
Anh là những gì còn lại


Gởi Muối 

Bạn quá nhỏ bé
Tôi chẳng bao giờ nhìn thấy bạn
Bạn quá tầm thường
Chẳng ai còn để ý
Cho đến một ngày
Bạn tới trên lưng bàn tay
Của một người thương tiếc


Gởi người đàn bà buổi sáng thứ hai 

Không phải ai cũng được nhìn thấy
Một con thiên nga trắng toát
Trên mặt hồ tuyết tan


Không phải ai cũng được nhìn thấy
Một lần bộ ngực em
Giữa chăn màn buổi sáng


Đầy bóng tối, ngay cả
Một người đàn ông tuyệt vọng
Không nhà
Cũng biết bỏ mũ ra, trên cầu, trước một con thiên nga


Nhà văn thế hệ 8x Trần Băng Khuê

Với văn chương, tôi không biết phải nói về nó như thế nào, về việc bén duyên, hay hoàn cảnh thôi thúc tôi đến với nó. Những ý niệm này, có đôi lần tôi đã lẩn thẩn nghĩ đến, thỉnh thoảng băn khoăn một chút, rồi thì mọi sự dường như diễn tiến theo một cách nào đó tôi cũng không nắm bắt được nữa. Tự nhiên nhi nhiên vậy.
Tôi chỉ biết mình đã từng từ bỏ, chạy trốn với câu chuyện của chữ nghĩa trong những giới hạn về việc hiểu và tầm đón nhận. Nhưng, rõ ràng tôi, hoặc không hẳn là tôi trong những hoàn cảnh đã diễn tiến từ kí ức, quá khứ, từ những trải nghiệm, những thứ tôi gọi là một cơn đau ẩn nghiệm của chính tôi, hoặc xung quanh tôi, về cuộc đời, về con người, về phận kiếp nhân sinh trong vũ trụ này khiến tôi cần, muốn và “nhờ vả” đến ngôn ngữ để được thể hiện sự tồn tại của bản thân, để va đập và sống với đầy đủ mọi nghiệm sinh trọn vẹn nhất mà bản ngã tôi được trao gửi. Tôi có cảm giác, cũng giống như bao nhân vị khác, khi mình được trao ban một ơn huệ, mà tôi cứ đinh ninh rằng, như là thiên tính vậy, mình phải sống đến tận cùng mọi hơi thở của nó, đau đáu, thiết tha, có lúc hoang hoải và có lúc muốn ngồi khóc, nhưng bao giờ cũng lấp lánh hi vọng, cái nhiệt huyết khấp khởi và tràn đầy. Một tồn tại có hi vọng là một tồn tại mà tôi cho là có nghĩa. Tôi sẽ không bàn chuyện tôi đến với văn chương như một kiểu bén duyên, hay hoàn cảnh đưa dẫn. Với tôi, chỉ đơn giản, khi đã nắm bắt được sự đặc biệt từ câu chuyện chữ nghĩa, tôi nghĩ, tôi đã được trao ban cho một sứ mệnh làm người, làm một nhân vị tồn tại đủ đầy cả hai bản thể hoàn hảo của tạo hóa bằng việc thể nghiệm với ngôn từ.

Tôi cảm thấy may mắn, vì rõ ràng, tôi chẳng phải chạy trốn nó, mà ngược lại, khi tắm mình vào nó, tôi thấy như tôi đang tắm mình vào cuộc đời, và cuộc đời tôi như được nhân lên nhiều lần trong cuộc đời của những thân phận khác. Tôi không còn hãi sợ. Tất nhiên, có khi, chính những trải nghiệm ấy có thể khổ đau chút ít, cô đơn chút ít theo cách nghĩ của người đời, nhưng với riêng tôi, nó hoàn toàn khác. Tôi như độc hành mà tràn đầy, như lữ thứ mà hạnh phúc vạn nẻo, bởi đó là cảm giác chiếm hữu chính bản thân mình mà tôi muốn, hoặc chiếm hữu lấy đời sống của kẻ khác, chiếm hữu vũ trụ và hiểu rõ hơn nữa về bản thể của con người. Như một kiểu đi du lịch ấy, trong một cuộc chơi kĩ nghệ cũng nhiêu khê công phu lắm, như phiêu lưu, khám phá, hay khuấy động những thứ còn ẩn giấu rất sâu trong thế giới kì lạ này, những thứ nhức nhối mà cuốn hút.

Tôi nghĩ, văn chương ở ngữ nghĩa khác trước hết là cũng trải nghiệm cá nhân, là nhu cầu nội tại được thể hiện, được nói. Với tư cách là một người cầm bút, tôi cho rằng khi nào con người ta còn muốn làm một cây sậy biết trăn trở, văn chương còn là một sân chơi mà bản thân mỗi chúng tôi đều không muốn làm cầu thủ dự bị, dù mang căn tính Việt hay bất kì màu da sắc tộc nào. Thử nhìn xem văn chương thế giới đã đi một con đường rất dài, rất rộng, và vượt trội về tất cả mọi phương diện, nhất là tầm tư tưởng. Nhưng, trong quá trình hội nhập và mở rộng biên độ giao lưu văn hóa ngôn ngữ, nhờ thế, văn chương đương đại Việt cũng được dự phần kết nối mạnh mẽ với nền văn chương đương đại thế giới, và bắt đầu đạt được một số thành tựu cụ thể qua các giải thưởng văn học quốc tế.

Tôi chỉ là một người cầm bút, thích được lặng lẽ trong góc nhỏ nào đấy, nơi mình được thỏa sức và tung chí. Tôi nghĩ nhiều người cầm bút khác cũng có ước muốn tương tự. Đôi khi ta nói về văn chương và gán nhãn dân tộc tính hay ranh giới địa lý, vô hình chung chúng ta tự đặt mình ra khỏi dòng chảy của văn chương. Cái tôi muốn nói là giới hạn về ngôn ngữ. Song, chúng ta đều thấy, rất nhiều dịch phẩm văn chương thế giới đã có bản Việt ngữ. Tôi thấy nhiều nhà văn Việt có tài, một số tác phẩm khiến tôi mê mải, nhưng dường như vẫn chưa vươn ra được ngoài ranh giới của tiếng Việt, hẳn là do ngôn ngữ hay chuyện dịch thuật và xuất bản.

*

Bản thân tôi khởi đầu bằng những sáng tác truyện ngắn, đây là một thể loại mà tôi lấy làm thích thú. Tôi vẫn đau đáu với những thử sức dài hơi hơn, nơi tôi được tung hoành ngang dọc. Song, chính trong sự ngắn gọn và eo hẹp của câu chữ, truyện ngắn như một thể loại mà sự nín nhịn của nhà văn được đẩy lên cao trào, và thường bùng nổ vào những chữ, những chấm phẩy sau cuối. Như món mầm đá mà người đọc phải chấp nhận chờ đợi để rồi được hân hoan tận cùng, hoang hoải tận cùng hoặc đau đáu tận cùng với nhân vật với người viết và với những hiện sinh của riêng tư độc giả.

Truyện ngắn là một thể loại tưởng dễ nằm lòng, nhưng thực ra sức đẩy và đàn hồi của nó khiến người viết luôn phải đau đáu tìm cho ra được một cách thể hiện uyển chuyển, kết hợp giữa ý tưởng, tình tiết và chuyện dụng ngôn. Tôi nghĩ, có nhà văn khởi nghiệp bằng truyện ngắn và kết nghiệp cùng với nó. Có những nhà văn xuất sắc coi truyện ngắn như ngòi nổ và những thể loại dài hơi, tiểu thuyết chẳng hạn, là phát đại bác. Tôi cứ có cảm giác, sức công phá của một ngòi nổ đôi khi còn rắn rỏi và bùng cháy hơn cả một phát đại bác, nếu như nó gợi mở được sự đồng điệu của người đọc, như những số phận gặp số phận vậy. Bản thân tôi vẫn muốn tiếp tục làm được một cái gì đấy cùng truyện ngắn. Xét đến cùng, truyện có thể ngắn nhưng số phận nhân vật và kiếp tồn sinh vẫn có thể dài. Câu chữ có thể gọn lỏn nhưng những ý vị của nó, sự gợi mở của nó vẫn có thể không cùng. Tất nhiên, trong sự chồng chéo và đan cài của rất nhiều những trải nghiệm văn chương, như một tiên nghiệm vậy, tôi vẫn muốn tìm cho ra một lối đi, một cách thể hiện riêng. Nhưng đôi khi tôi nghĩ, cách tôi thể hiện riêng có thực sự là độc đáo, hay những ý niệm về thân phận con người mới là cái người viết muốn gửi gắm. Tôi muốn những đứa con tinh thần của mình như những củ hành vậy, để người đọc tự bóc tách những lớp ý vị nào đấy mà bản thân tôi cũng không dự phóng. Tôi sẽ rất hạnh phúc với điều ấy, vì tôi tin rằng, tác phẩm không bao giờ là hoàn kết khi chúng ta thông diễn với tư cách độc giả.

Tôi, thực tình, vẫn chỉ là một người viết mới bắt đầu, và đang chập chững leo lên từng nấc bậc thang của sự sáng tạo. Vậy nên, trò chơi tôi đang chơi vẫn là trò chơi lúc còn khai vị. Tôi cũng muốn định hình một phong cách. Người cầm bút nào cũng khao khát có được một cái riêng, cái tôi không ai sánh. Tôi chưa đủ trải nghiệm, hoặc thành tựu để có thể tự nhận mình là một người viết chuyên nghiệp, nhưng ít ra, tôi cảm thấy mình đã và đang định hình được con đường mà tôi theo đuổi khá rõ ràng.

Thỉnh thoảng, tôi lại có cảm giác lười nhác với những chuyện đẽo gọt hay nhuận sắc, kiểu kĩ nghệ gia công quá mức. Có điều, tôi biết, những gì tôi đang viết, những gì tôi đang thể nghiệm, từ bút pháp đến đề tài, đều mang ý hướng dẫn đưa tôi tới việc vươn lên, với một cách thế không giới hạn. Thiết nghĩ, chắc hẳn, không một người viết nào có thể tách rời chính sự hiện hữu của mình với thế giới này, với những hình hài cụ thể của một cuộc hiện sinh đủ đầy cung bậc đang tồn tại ngay xung quanh họ. Riêng cá nhân tôi, lúc này, cùng với sự đổi thay của thế giới vật chất cũng như tinh thần của con người, tôi biết, thử thách lớn nhất đối với công việc mà tôi đang theo đuổi, đó không chỉ là một trào lưu, một xu hướng, mà tôi đánh giá cao sự nhận thức về tầm tư tưởng. Bởi nếu không có tư tưởng, tác phẩm văn chương chỉ là một cuộc dạo chơi nhạt nhẽo, chắp nối, không có chiều sâu. Tất nhiên, với riêng thể loại truyện ngắn nói riêng và văn chương nói chung, tôi nghĩ, nó vẫn phải là chuyện trò chơi, chuyện giải trí. Nhưng sau rốt, nó thắp lên trong lòng người ta một ý niệm nào đấy. Và người ta nhớ được một tay cầm bút cụ thể, là ở ý tưởng và cũng còn ở cách thể hiện. Tôi nghĩ rằng phong cách của tôi là chưa hoàn kết. Nhà văn Lê Anh Hoài đã từng nhận xét và đọc vị về một truyện ngắn của tôi như sau: “Kiểu hành văn theo tư duy liên hệ mờ này nảy sinh khá nhiều liên tưởng thú vị và có thể cũng gây khó chịu với những người đọc quen lối nghĩ văn chương phải là những diễn giải rõ ràng”. Tôi nghĩ, người cầm bút diễn giải thế giới. Và mỗi người là một sắc một hương. Tôi chỉ mong mình làm một loài hoa không cần quá đẹp, nhưng có chút ý vị hay mùi hương gì đấy riêng biệt có thể khiến người ta nhớ đến.

*

Trong xu thế văn học hiện nay, cá nhân tôi nhận thấy, người viết, [nhất là, những người viết trẻ hiện nay], đã thực sự tiếp nhận, tiếp cận rất tinh nhạy về mọi mặt và có sự thay đổi rất lớn trong lối viết cũng như việc đón nhận tư tưởng, dự phóng cho một nguồn năng lượng dồi dào để luôn vươn về phía trước. Họ đã biết cách mở rộng biên độ thể nghiệm từ bút pháp đến đề tài, cũng như mạnh dạn bứt phá, thể nghiệm bản ngã, hòa nhập vào dòng chảy của cuộc sống hiện đại, của lịch sử, thông qua tác phẩm của mình.

Dĩ nhiên không phải tất cả, nhưng, trong số những tác giả trẻ hiện nay mà tôi biết, tôi dõi theo và có hứng thú luôn là những tác giả tự chọn con đường đi riêng biệt, khá trái chiều so với dòng chảy chung, thì lại tràn đầy nội lực. Tôi cảm thấy họ có thể đi được đường dài, họ đã/đang tiếp tục theo đuổi niềm đam mê sáng tạo đẹp đẽ đó với tất cả sức lực của mình.

Tôi những mong bản thân và những người cầm bút giữ được niềm hăng say ấy. Vì xét đến cùng, con đường của người cầm bút là con đường của hân hoan và cả tuyệt vọng, của cô đơn sáng tạo. Đôi khi, cơm áo vẫn khiến người trẻ phải tạm gác lại những hoài vọng chữ nghĩa để vun vén. Tôi, tuy thế, vẫn tin rằng, một khi người cầm bút có đam mê, có khao khát sống thêm những cuộc đời nhiều hơn một cuộc đời khác nữa, sẽ luôn đau đáu với thân phận con người, hẳn anh ta không thể dễ dàng phủi tay rời bỏ cuộc chơi được. Có cái gì đó như định mệnh.

Và với những người trẻ, vấn đề thần tượng văn chương, nói ngắn gọn, tôi không muốn thần tượng bất cứ ai, nhưng hẳn nhiên trong quá trình đọc và viết tôi vẫn phải tìm cảm hứng từ một vài tác giả nào đó mà tôi thích, có thể tôi sẽ học hỏi ở họ một vài thứ mà tôi thấy độc đáo, đặc biệt. Nhưng, có khi, tôi nghĩ, những người thầy của tôi lại chẳng ở đâu xa, họ ở chính ngay trong cuộc sống đời thường của tôi, từ những người bạn mà tôi có duyên được quen biết gặp gỡ, trải nghiệm và chia sẻ với họ về việc sáng tạo, về việc cảm nhận sự sáng tạo ở các thể loại khác nhau không chỉ là văn chương. Nếu có thể đưa ra một vài lựa chọn riêng về tác phẩm, tác giả mà tôi cảm thấy hứng thú. Chẳng hạn, đối với nền văn học đương đại hiện nay. Bởi vì cảm nhận thì mang tính nhất thời, có thể giai đoạn đó, tôi đọc tác phẩm đó, và tôi thấy thích nó, nhưng, chẳng hạn ở một giai đoạn khác, khi cảm quan và tâm thế tiếp nhận của tôi đã thay đổi, tôi có thể sẽ không thích tác phẩm đó nữa. Dĩ nhiên, một tác phẩm có thể để lại ấn tượng lâu dài thì hẳn là tác phẩm ấy phải gây cho tôi ấn tượng mạnh về ý niệm, về khả năng sáng tạo, bút pháp của tác giả, quan trọng nhất là nó có mang tầm tư tưởng đột phá mới mẻ hay không.

Ở đây, tôi sẽ không đề cập chi tiết tác phẩm mà mình yêu thích nhất, vì tôi… thích rất nhiều. Những tác phẩm khiến tôi thấy mình được trải nghiệm người thêm một kiếp sống khác, kể cả những tác phẩm thuần túy giải trí như của Dan Brown, những tác phẩm mang đậm triết thuyết, dù là bản thể luận hay nhận thức luận, như của Camus hay Sartre… đều khiến tôi thấy thích thú. Nhưng, chốt lại, tôi vẫn thích những tác phẩm văn chương mang tính phá cách, có chiều sâu về tư tưởng, triết thuyết. Đôi khi, đơn giản hơn, chỉ là sự thoáng qua về tiêu đề của một trước tác nào đấy mình có biết, hoặc đã đọc cũng đủ để lại ấn tượng, “Đời nhẹ khôn kham” hay “Buồn nôn” chẳng hạn. Cái giai điệu mà chẳng có âm thanh nào của nó cứ khiến mình nhức nhối và trở trăn. Những lúc ấy, với tư cách là một độc giả, tôi càng thấy trân trọng công việc của một người bếp núc chữ nghĩa.

T.B.K
(TCSH335/01-2017)

Thursday, January 19, 2017

Chùm thơ của Hào Thiện Chân


NIỀM TIN CỦA GIÓ


Xâu chuỗi ký ức
xếp thành một tràng hạt
mỗi viên ngọc là một niềm tin
ấn định của gió.
Tiếng nói vọng lên trong sâu thẳm
tâm hồn kẻ biết tin vào gió
hướng thổi và cường độ
đẩy tôi đi qua những khoảng trống.
Lấp đầy ước mơ.
Trái tim tuổi trẻ cần luôn hát vang
ngân giọng lá
vút cao bài ca chiến thắng
những tầng mây tận đỉnh trời.
Gió cho tôi niềm tin
trong muôn vàn hố vực
luôn nâng tôi bước
sức mạnh đôi cánh thiên thần.
Nếu không có gió
cuộc sống con người sẽ trôi về đâu?...



NGỒI ĐỢI LÁ RƠI

Khi tâm hồn mục rỗng
đời người là khoảng không
như chiếc lá chênh chông
sắp lìa cành. Tiếng động!...

Dòng sông như giấc mộng
trôi êm ả. Thẹn lòng
khi đời sang chương trống
kiếp mình là biển Đông?...

Ngồi lặng nghe gió lộng
khua một chiếc lá hồng
rẩy run. Từng nhịp sống
cồn cào chốn mênh mông.

Lá hồng ơi! Rơi không?
Cho tôi chờ chiếc bóng
đợi tháng ngày thinh không
nhẹ buông. Đau nhói lòng.

Ôi! Chiếc lá. Dòng sông
đừng rơi! Lá nghe không?
Cho tôi ngồi đợi trông
người tôi yêu. Theo chồng!...




SẠN

Ai bóp chết thời gian của tôi
bằng những lời chào đường mật
níu kéo tôi bằng tình cảm cũ mòn.
Im lặng là sự chết.
Cánh cửa nào mở lối
những bước đi loằng ngoằng
người đi không biết mình đi đâu.
Thời gian là cõi chết.
Ban mai. Tôi nào muốn gió
thổi mãi vào lồng ngực tôi
chìm vào tủi hổ.
Thời gian là lặng im.
Một ngày vô nghĩa
bay đi.
Không vướng một giọt mình!...



THỜI GIAN

Thời gian là vết bầm
năm tháng làm mỏi mòn giọng nói
tiếng ban mai chìm âm u nỗi niềm của đá
tôi biết mình yêu em.
Con sông cuộn dòng đục ngầu đỏ lự
mùa đông dòng sông nhớ em trào trực mắt tím
nỗi buồn xa xa nơi đại dương tôi ngóng chờ
mùi gió thoảng chút đêm.
Thời gian cứa vào tiếng tình ái
đời người như lá mạ
yêu đương là ngắm nắng mai hồng
em biết không?
Thời gian là vết bầm
năm tháng làm mỏi mòn giọng nói!...



NHÀ THƯỚC 01

Chiếc thước dựng đứng
lúc nào cũng cao hơn
nằm ngang.
Cuộc sống văn minh thời đại những tòa cao ốc
tôi sống trong một căn nhà tranh lụp xụp chốn quê.
Thước nào cao hơn?
Gió thổi mát mang tai tôi
một buổi chiều nắng mật
long lanh dòng sinh khí đất trời.
Một mình tôi sống
căn hộ
quạt gió thổi trụi tóc tôi.
Tôi không nghĩ những tòa nhà cao chọc trời
thước đo giá trị cuộc sống.
Hay chăng
ngày nào tôi cũng lên face
hút vào thân những dòng tin ngắn lạnh lùng
phát ra từ màn hình phẳng.
Trong một căn nhà thước thẳng trên trăm ngàn mét!....



NHÀ THƯỚC 02

Một tấc, hai tấc, ba tấc
những căn nhà được xây lên
bằng thước.
Chiếc thước thẳng đứng
cao hơn ngàn lần
thước nằm ngang.
Tôi không biết tìm kiếm gì
thế giới đầy rẫy những ngôi nhà bằng thước.
Ngày xưa
ba mẹ tôi cưới nhau
chôn vài cây cột chặt đại ngoài rừng
lợp vài tấm lá tranh
hay lá dừa.
Ngôi nhà được xây lên mà không cần dùng thước...
Ba mẹ tôi vẫn sống
hết cuộc đời.
Ngày mai tôi không biết
con tôi sẽ suy nghĩ gì về tôi
khi chúng sống trong một thể giới
xung quanh là những ngôi nhà chọc trời...



Friday, January 6, 2017

Giải thưởng thơ Du Tử Lê 2016




Trò chuyện với nhà thơ Nguyễn Thị Thuỳ Linh đầu năm mới 2017

THƠ LÀ THẾ GIỚI RIÊNG BIỆT TUYỆT ĐẸP
(Phỏng vấn nhà thơ, dịch giả Nguyễn Thị Thuỳ Linh)


Năm 2016 là một năm thành công của nhà thơ trẻ Nguyễn Thị Thuỳ Linh, chị được Giải Nhất cuộc thi thơ Lục bát và Giải nhì Cuộc thi thơ của Tạp chí Văn nghệ Quân đội, xuất bản tập truyện do chị chuyển ngữ từ các tác phẩm của nhà văn Nhà văn Milutin Đuričković, một kết quả đáng kể đối với một cô gái đang tuổi ngoài 20 trong lĩnh vực nghệ thuật văn chương. Chúng tôi có cuộc trò chuyện từ xa với Nguyễn Thị Thuỳ Linh.


Như Quỳnh de Prelle: Trong một chuyên đề thi ca, cô gái của thành phố hoa phượng đỏ chia sẻ, chị đến với thơ ca để viết ra những nỗi lòng trong đời sống, như những cuộc trò chuyện mà nhiều lúc không nói ra được không thể giãi bày, vậy sau những giải thưởng này, chị có xác định con đường chuyên nghiệp dành cho văn chương không, hay viết như một cuộc du hành thôi?

Nguyễn Thị Thùy Linh: Văn chương, đặc biệt thơ ca đến với tôi tựa cơn gió mạnh ùa vào căn phòng, làm đảo lộn mọi trật tự trong đó. Đây là duyên nghiệp hay một định phận, là tôi lựa chọn thơ hay ngược lại… Hình như là tất cả! Tôi phải làm gì trong ngày mai, hay cứ để mặc cho gió quần thảo mãi căn phòng nhỏ? Dĩ nhiên tôi phải đứng dậy và bình tĩnh sắp xếp lại tất cả. Tôi đã nhìn thấy ngổn ngang và đầy ắp những công việc cần làm trước mắt và lâu dài. Vậy chắc không nên coi đó là cuộc du hành được.


Như Quỳnh de Prelle: Trẻ trung, lý trí, là những gì tôi nhận thấy ở cô gái xinh đẹp viết thơ, chuyển ngữ các tác phẩm thi ca sang tiếng Việt, một thế hệ mà chúng ta thấy sự mạnh mẽ ở đời sống và những định hình rõ rệt, theo chị, văn chương của thế hệ chúng ta đang ở những hy vọng nào?

Nguyễn Thị Thùy Linh: Thế hệ những người mới cầm bút hiện nay tựa những đứa trẻ được sinh ra trong rạng đông. Thời cơ như một buổi mai rực rỡ với một ngày dài nắng ấm. Những người viết trẻ được thâu nạp kiến thức, trải nghiệm, tích lũy trên những xa lộ thông tin. Có thể nói, cá thể sáng tạo hiện nay không quá khó khăn để hình dung diện mạo thi ca nhân loại qua mấy thế kỷ gần đây, nhất là các cuộc cách mạng thơ ca Âu – Mỹ trong thế kỷ hai mươi vừa qua. Chúng ta không phải người bước tiếp và chính là người khẳng định mình trong điều kiện như vậy. Dĩ nhiên, cái gọi là thời cơ như tôi vừa nói cũng có hai mặt. Chúng ta rất dễ bị chìm lấp, bị đồng hóa nếu yếu bóng vía.



Như Quỳnh de Prelle: Khi viết, chị chú ý đến trào lưu hay bút pháp, hay tư tưởng nào quyết định chị đặt bút, ví dụ như thơ, giữa những lộn xộn, hổ lốn của những cuộc ghép từ, gom nhặt của rất nhiều tạng đang tồn tại hiện nay với người viết trẻ hay những mơ hồ, bóng tối, sự giả vờ nhân danh nghệ thuật cái đẹp, đem những cảm xúc dối trá… thành tác phẩm.

Nguyễn Thị Thùy Linh: Có một nguồn năng lượng vô hình muốn tràn túa thành những ngôn từ, thi ảnh khi tôi viết. Tôi luôn biết ơn mỗi khoảnh khắc ấy, nó đi qua tôi như những hồi chuông trong trẻo, vỡ ra những mản vụn tinh khôi, lấp lánh. Đó luôn là nguồn xúc cảm thiêng liêng, không bất cứ một sự giả dối, màu mè nào có thể che lấp được. Trào lưu hay bút pháp, theo tôi chỉ là phương tiện, điều quan trọng là phải nhìn thấy một thế giới riêng biệt tuyệt đẹp. Thế giới ấy là thơ chăng.


Như Quỳnh de Prelle: Chị viết được cả lục bát, viết được cả thơ tự do, sự kết hợp của truyền thống và sự hiện diện của thơ mới, hiện đại, có khi khó khăn cho chị khi viết hay những giải thưởng cho chị những động lực để sáng tạo, viết ra theo một yêu cầu cụ thể.

Nguyễn Thị Thùy Linh: Tôi nghĩ thách thức lớn nhất của mỗi người viết là tự làm mới mình, thoát ra khỏi lớp vỏ cũ đã từng phôi thai mình trong thời điểm trước. Tôi luôn có ý thức tự nghiên cứu và học hỏi, nhưng không quá bận tâm đến các trào lưu hay thủ pháp khi viết. Giải thưởng, tất nhiên, là một niềm vui, nhưng không phải cứu cánh cho những sáng tạo nghệ thuật. Tôi luôn tưởng tượng mình như con chim non nằm trong lớp vỏ trứng. Cuộc sống tựa người mẹ hiền đã ấm ủ cho tôi đến ngày được chui ra khỏi lớp vỏ bọc và được mở mắt. Điều tôi khát khao đầu tiên trong giờ phút thiêng liêng ấy là được nhìn thấy ánh sáng và âm thanh khác lạ từ một thế giới mới. Tôi có cảm giác hân hoan và kỳ diệu trước mỗi bài thơ vừa mới viết. Và chính nó cũng sinh ra động lực cho tôi đi tiếp.


Như Quỳnh de Prelle: Một ngày bình thường của chị? Chị dành thời gian viết như thế nào?

Nguyễn Thị Thùy Linh: Ngoài công việc mưu sinh, tôi luôn dành một khoảng thời gian nhất định cho văn chương. Tôi vốn là người viết chậm, giống như cái cây ra trái, đợi trái chín mọng sẽ tự nhiên rụng xuống mặt đất. Có những xúc cảm hay ấn tượng trầm tích trong tôi rất lâu, bất chợt sống lại mãnh liệt tại một thời điểm nào đó. Sự viết giống những cơn đau tự nhiên, sẽ nhẹ dịu hay thăng hoa khi hoàn thành đúng thời điểm.


Như Quỳnh de Prelle: Gia đình chị có ủng hộ con đường văn nghiệp không, giải thưởng có làm cho họ vui hay hy vọng ở chị trở thành một người nổi tiếng?

Nguyễn Thị Thùy Linh: Mọi người trong gia đình tôi coi những người cầm bút đều rất gần gũi và thân thiện. Tôi quan niệm việc mình làm thơ cũng bình dị và công bằng như người trồng rau, nướng bánh, dạy học… Những người thân của tôi đã dạy tôi sự bình tĩnh, có tâm đức khi làm bất cứ việc gì, kể cả làm thơ. À, đến gần câu hỏi vui vui của chị, tôi coi khái niệm “nổi tiếng” hình như có bao hàm cả sự xa xỉ… Trong quá trình sáng tạo, tôi khao khát được nhìn thấy thế giới tuyệt đẹp của riêng tôi, ngày càng rõ hơn, rộng lớn hơn.