Friday, April 21, 2017

Song tử và Thảo My

người đàn bà tặng thơ
người đàn bà gầy có đôi mắt thăm thẳm
người đàn bà nhìn, 
một mảnh trăng treo

người đàn bà viết
giọt máu đào chảy ra
hoa tử cung, đâm chồi
Song Tử

thành hình giấc mơ
thành hình hạt giống
chúng cất tiếng
người đàn bà vẫn viết
vì Song Tử
hơi thở, tình yêu

người đàn bà
tặng thơ, tặng những đứa trẻ
cho cuộc đời
nảy mầm
sinh sôi

Song tử


Đỗ Quang Vinh 

Sáng nay nhận được tập thơ Song Tử của Như Quỳnh de Prelle,tôi thích thơ của chị bởi thấy nó cũng gần gũi với thế giới nội tâm của mình; có sự yên ả, bình lặng cũng có những nỗi lòng thết gào dữ dội. Gặp được chị cũng là điều may mắn của tôi, bởi tôi đã cô đơn quá lâu với những gì mình viết.
Mới đọc vài bài thơ trong tập Song Tử thì ý thơ trong tôi đã tuôn trào và tôi viết ngay một bài thơ mới cho riêng mình. Có lẽ một tác phẩm đáng để thưởng thức chính là tác phẩm khơi gợi cho người đọc những niềm cảm hứng mới., không chỉ cho biết về thế giới nội tâm của tác giả mà nó còn nhắc nhở về thế giới nội tâm của chính ta, làm bản thân rung động trong những tầng cảm xúc sâu lắng nhất. Vì vậy mà dòng thơ của cuộc đời sẽ tuôn ra vô biên bất tận, từ quá khứ tới tương lại từ nhà thơ này đến kẻ viết thơ khác. Con người là mạch nguồn của nhau trong cái tiếp nối không ngừng đời sống.
Sáng nay tôi tìm ra được điều đó khi ngồi ở quán cà phê một mình, giữa dòng xe cộ ồn ào và đọc "Song Tử".
Thơ tạo ra thơ.
Cho những ngày bị thừa ra
và những buổi sáng với vài điều không thường nhật
một mối nối được thêm vào
hay những sự vật đã biến mất
em giật mình
choàng tỉnh từ cơn mê

Cho cánh chim quên mất lối về
sáng nay đậu trước hiên nhà
cho
ánh tà dương lạc được giữa mênh mông phố thị
một giây phút nào đó
em nhắm mặt phó mặc bản thân trôi theo dòng suy nghĩ
những thế kỷ từng trôi qua
bỗng chỉ như một tiếng thì thầm

Cho những cảm xúc đã bị hiểu lầm
và những mối tơ vò
trăm năm trôi qua vẫn còn rối rắm
em soi mình trong gương
và đôi khi thấy bản thân thật lạ lẫm
linh hồn nào bị giam cầm
bên dưới những lớp da

Cho chén rượu
cho ly trà
và cho những nỗi buồn đã bị thời gian pha loãng
thi thoảng thôi em quên mất mình
và thi thoảng thôi
em thấy được bình yên

Cho thế giới rộng lớn
và cho những góc riêng
ở mãi phía trước
nơi đất và trời được nối liền
nơi từng là đại dương giờ đã biến thành sa mạc
trong cõi mênh mông này chẳng bao giờ em lạc
vì thơ tạo ra thơ
và em đang
tạo tác lại chính mình...

SONG TỬ VÀ ..NGUYÊN TỬ

Từ Sâm 
Song Tử là Tập thơ của Như Quỳnh de Prelle (NQ) Như Quỳnh de Prelle. Nguyên tử (Sắt) là 9 khối cầu của phân tử ATOMIUM (ATO.) biểu tượng của nước Bỉ hiện đại ở Brussel. Có sự trùng hợp là NQ và ATO là cùng ở Bỉ. Có sự mâu thuẩn là một bên là Thơ, một bên là Sắt chăng??. 
Cách đây gần một năm, tôi đọc chùm thơ NQ trên Văn Chương Việt (VCV). VCV giới thiệu một gương mặt mới, một giọng điệu mới rất hiện đại, sự phóng khoáng của ngôn từ với chùm thơ của cô dưới đây. 

Sau đó ít ngày, tôi về Đồng Hới. Buổi sáng mùa hè tại cà phê Thạch Thảo cùng nhà thơ Hoàng Vũ Thuật (HVT) Hoàng Vũ Thuật, Phan Đình Tiến Phan Đìnhvà Hoàng Thúy, tôi đã đọc chùm thơ của NQ. Hai nhà thơ trích dẫn hôm đó là Nguyễn Man Nhiên và NQ được nhóm chúng tôi chú ý và đánh giá cao. Có thể là ngẫu nhiên hoặc tất nhiên, hai tác giả đều được đề cử vào giải Văn Việt lần thứ 2 mà ban giám khảo là các nhà thơ tài hoa và đáng kính (trong đó có nhà thơ HVT).
Trở lại với Song Tử. Ví Song Tử như Nguyên tố (Sắt) của khối hình ATO. Bởi khi nó kết hợp với nguyên tố khác thì có sự đa dạng về nguyên liệu như thép cac bon, gang, inox, vv…. Khối hình ATO biểu trưng cho thời đại nguyên tử là biến đổi, đa dạng hóa và phát triển. Thơ cũng phải theo qui luật ấy. NQ cũng thế. Cô bứt phá các nguyên tố tự thân để kết hợp với yếu tố cảm xúc, cảm giác, cảm quan..,với nội tâm, ngoại cảm, két hợp giữa ảo và thực, giữa vô lý và hợp lý, giữa hiện hữu và vô thức vv…cho ra tổ hợp Song Tử với 84 phản ứng khác nhau. 

 Hãy xem phản ứng của nó trong cuộc thí nghiệm Vỡ Ngực của NQ.”./không phải nàng, có được yêu không, không/có được tôn trọng không, không/có được làm tình thoả mãn không, không/có được tin tưởng không, không/có được hạnh phúc không, không/…”
Và khi cuộc thí nghiệm của cô trong dung môi ý niệm, của diễn dịch và sự phản ứng của trạng thái bế tắc. Kết quả là tình yêu, sự hưng phấn bắt đầu mềm chảy. Ta có sự đa dạng của biểu đạt. Có khi u uẩn, có khi tuyệt vọng “../lâu đài mùa xuân một buổi chiều/em chôn những nỗi buồn vào đá nghìn năm nguyên vẹn/em chôn những người tình vào rễ sâu không còn mọc mầm nữa/em chôn anh/người em đang yêu/trong hầm mộ tối tăm đầy xác chết/.. “.

Đọc NQ, tôi như đang trèo lên núi cao, như lặn xuống biển sâu. Có khi phải mang theo cẩm nang vận hành ngôn ngữ thay thế sự thở . Có khi chán nản muốn bỏ cuộc. Nhưng với sự thèm khát khám phá, tôi cũng đạt đến và thật thoải mái khi thấy cái mới mẻ của thế giới khác. 

Và, hình thành cấu trúc Song Tử, cùng với NQ còn có Nguyễn Thị Thanh Lưu với “nghịch lý”, Hoàng Thụy Anh Chip Chip đang Rung - Chấn –Tình Người Đàn Bà Thơ và Hồ Đăng Thanh Ngọc đối thoại với Những Dòng Thơ Nham Thạch…

Nếu có phiên tòa mà tác giả làm cho đọc giả bị thôi miên, bị ám ảnh, bị tăng động cảm xúc, bị lao vào trang sách của họ… thì tôi sẽ kiện NQ. Tôi tin rằng người bị kiện và người kiện sẽ được gặp nhau …vui vẻ và hạnh phúc,


SONG TỬ - MỘT THẾ GIỚI THƠ ĐA NHÂN CÁCH

Nguyễn Thánh Ngã
Đọc Song tử giữ mùa hè nhiệt đới, những con chữ như nước tan ra. Đấy là mạch suối tự chảy những diễn ngôn của dãy ngôn từ bật ngộ từ vách đá. Nàng là thượng đế của những sáng tạo xuyên suốt của tâm. Tâm nàng là một thánh nữ đa nhân cách, trong cung bậc của một nữ sĩ thị hiện giữa đời sống này.

Song tử là gì? Cũng giống như một Bích Câu, và kỳ ngộ là thi ca. Chàng Song tử đã bước ra bằng đôi chân thi ca cuồng vỡ:" anh là con tinh trùng vô hình/quẫy đạp em/sinh sôi"...Và nàng cũng vậy, nàng đến từ một con tinh trùng khác, cách đây 800 năm. Dĩ nhiên nàng nhìn thấy tôi đang viết những dòng này, vì nàng là thời gian của Song tử, "người cứu chữa con người khỏi cái chết" ở Saint John's. Như Quỳnh de Prelle hóa hiện ra người tình, và gien của nàng là "yêu cạn kiệt".

Và thế là bùng vỡ thứ ngôn ngữ phập phồng trong trái tim yêu:" muốn được ôm anh/hôn gương mặt anh". Thật mãnh liệt và tha thiết, "cái đẹp ma lanh quỷ quyệt" của nàng đã "cạo hết nỗi buồn trên gương mặt" trần gian. Cạo và cạo là từ của nàng trong thi ca hiện đại, nàng cạo sạch thứ rác rến bẩn thỉu, làm dáng, bày trò trong thi ca. Tôi cho đó là nhân cách "thị loạn" hơn là "nổi loạn" như nhiều người dùng. Chưa hết, nàng còn hiện sinh như một tín đồ Ki-tô:"em muốn được ăn cái lưỡi của anh". Cái lưỡi của anh chính là Ngôi Lời trong Ba ngôi Thiên Chúa. Bạo liệt và phá vỡ mọi thành trì ngôn ngữ triều thiên, nàng còn muốn "em ăn cả cơ thể của anh". Cơ thể chính là "mình thánh" của Thi đạo của nàng. Cuối cùng thì "cho em uống anh trong cơ thể em", chính là máu thánh Chúa đã đổ ra gánh tội cho nhân loại. Chàng đã gánh tội cho thế giới con chữ của nàng. Từ đó, "chữ rửa tội/cho những tội đồ". Chúng ta chính là tội đồ của thi ca chăng? Và chúng ta được cứu rỗi bởi thi ca, hay thi ca được chúng ta cứu rỗi? Chưa biết, hãy đọc Song tử của Như Quỳnh de Prelle để biết tận hiến nỗi buồn và cái chết! Đọc song tử để hiểu tình yêu của mình từ 800 năm trước. Đọc Song tử để an nhiên trước sự bất lực của thi ca. Nhưng dù bất lực thế nào, tôi vẫn cho rằng hai câu thơ hay nhất của Như Quỳnh de Prelle :"anh làTổ quốc của em/ trên địa cầu hôm nay". Đây là hai câu thơ xứng đáng được vinh danh. Nó khẳng định với vũ trụ, người Việt trên trái đất có một thứ ngữ ngôn tuyệt thế. Và hơn nữa, là tình yêu luôn cư ngụ trong tiếng mẹ đẻ, dù nhân vật trữ tình đang ở đâu...

Saigon tháng hạ/2017
Nguyễn Thánh Ngã

Song Tử, và những tưởng tượng của Như Quỳnh

Hoàng Thu Phố 

1. Cái tình của chữ
“Có chăng sát nhân sinh ra để tội ác đủ đầy”. Vậy một phần, nghĩa rằng tội ác là cái định hình đã từng và luôn hiện hữu (tôi chưa phải là người theo đạo hiểu vậy có đúng được không)
.
Với chữ (theo cảm nhận khi đọc Quỳnh và thử loay hoay khác Quỳnh đi): nó (những thứ bủa vây ta, gói gém ta, buộc trói ta từ khi mơ hồ là mầm sống đến thời khắc bất chợt hay rộn rã buông nở vực sâu) cũng đã từng hiện hữu
Chữ. Có đang thay một vạn khuôn mặt xoay vần để đung đưa, để lạ lẫm, để buồn và nói lại cái giác cảm mà chúng ta cố từng chối bỏ (hay ngập ngừng ươm tay nắm bắt hàng ngày)
và liệu những thứ xúc cảm mang lại có đáng tin, có đáng để lắng lại, mà nghe, có vụng dại hơn những nhợt nhạt nô nức mặt người.
và Quỳnh cho ta một lạ lẫm ấy:
“...
bao nhiêu luyến ái
bao nhiêu oán thù
ngày mai
chữ đi đâu
về đâu
cùng cái chết
chữ rửa tội
cho những tội đồ
vụng dại yêu thương
nhẹ dạ
tin chữ
hơn tin người
tin đời ...”
và còn liêu xiêu bạt ngàn nữa:
“trong hư vô
chữ nhìn thấy sự phản bội
...
chữ biết tất cả bí mật
sự vô thức
cái chết ngập tràn
sự sống trong phút giây
vụt tắt
không tương lai gần xa”
và gắng đuổi theo con chữ của Quỳnh (chữ sợ, chữ chạy, chữ bàng hoàng, chữ yêu, chữ giận, chữ đổ, chữ vỡ):
“chữ như thân phận
như tình người
chung thủy
bạc bẽo
xa xôi
gần gũi
nát tan
còn chữ
còn tình
hết chữ
hết tình
hư vô
thương chữ
thương tình
tình đa đoan tình dang dở
thương người thương chữ thương tình tình thương”.
cuối bước đường đầy dấu chân của chữ, có thấy nó mê mải vu vơ trách giận mà chỉ trách giận cái sự thương yêu, nhẹ nhàng trú ngụ nhưng buồn thăm thẳm buồn như ngày nào nó cũng dạo qua nó cũng lang thang cũng nhìn mình mà bỏ mình đi
nơi trú,
đi về
một vụng dại
dang dở
nghi ngút
hoang vu.
2. Mầu của buồn.

trong cái ngô nghê, cái bất chợt chớm nở, cái giọt u sầu thanh vắng lạ lùng, ta nghĩ tới cái giây phút mình được (người tình, người yêu (trong vô vàn người yêu mình) người thương nhớ) đó lặng lẽ bỏ mình ra đi, “bỏ” ở đây không phải dành cho bản thân mình, mà dành cho mình vô vàn sắc mầu vô vàn cuộc sống vô vàn nhánh cây, ngọn cỏ vô vàn con phố vô vàn mặt trời vô vàn quán xá bao quanh. để ta biết mình đang đơn độc lặng buồn trôi trôi trôi trong đó
“người đàn ông nói với người đàn bà
Em đi đi đừng ở lại 
cho anh chết một mình nơi đây
Em về đâu khi gắn liền nơi ấy
chả có đường về chân mỏi giữa trần gian”
và sẽ có thời đoạn nhỏ nhoi thôi nó dữ dội cô độc mê mải đớn đau trầm trầm tĩnh lặng
“Em đi đi đừng ở lại
cho anh chết một mình ở đây”
Có phải không, sau tất cả và đi sau tất cả, ta nhận lại mình còn một nhân gian.
.
khi nỗi buồn không mầu, nó làm thành tiếng vỡ hay chiêm bao cho niềm tuyệt vọng
ta sẽ trải qua hàng dài câu hỏi dằng dặc, vì nó đã hoang mang rồi, vì nó đã tuyệt mất rồi, (chỉ còn vĩ thanh cào xước của niềm đau lách tách hư hao lại). biết tin vào điều gì nữa
sự vô nghĩa ư
tháng ngày ư
hay sắc thời của hoa
của cỏ
của gió
như ta vỡ ra, nằm (sâu kén anh lành cho củi mục) đứt đoạn cái giao mùa
ai cho ta cái niềm bấu víu nữa? Nhưng hãy chưa nghĩ tới sự chết lúc này, nó còn hoang vu. sớm
3. Xúc cảm đứt gẫy.

hoang mang là ranh giới, không mấy ai tụng ca nó, nhưng ta mơ hồ có nắm bắt nó không.
như giác cảm một nỗi niềm đứt gẫy (có cái gì như khấp khởi như hy vọng, như buồn tủi, như hoan ca) tất cả dồn nén lại trong đoạn dây của khoảnh khắc. ngưng đọng. và sau đó là cả một xô dạt òa vỡ, nó hoang vu khó tả đến nỗi (như ta đã đôi khi chạm nhìn thấy nó: những nỗi buồn (rụng nở vực sâu) ngay khi chớm gặp và biết có hân hoan lướt qua, ta đoán định, ta nhìn thấu một mong manh tương lai rạn vỡ sau chính cái hoan ca đang vụt lóe lướt qua ấy)
bạn biết không
và Quỳnh lạ lùng viết:
“... mùa xuân muộn màng
trễ hẹn
của người đàn bà ngoài 30 yêu thêm lần nữa
lần nữa giữa lúc hoang mang
giữa lúc tột cùng hạnh phúc
tuyệt vọng
về cái tôi
trong bình an
một lần nữa yêu
một lần nữa buồn không ngớt
như những cơn mưa
...
của những cơn mưa
của sương mù
của cầu nguyện
không bao giờ ngớt nỗi buồn trên cây
giờ đây cái chết không còn là định mệnh
mà tình yêu ấy sẽ đi về đâu
đến bao giờ
đến bao giờ.”
4. Những bài thơ không đọc hết.

có những câu ta nên đọc cho mình như một ám ảnh đời sống.
“... loài người âm u mãi
những cơn đau dài của thuốc men”
.
“... , con người tự do và lành lặn hơn dù có khi muốn giết cái gì đó, ai đó trong tưởng tượng, như giết một lời nói, một ý nghĩ thú hoang” 
(thật hay: một ý nghĩ thú hoang) 
còn bạn và tôi, một thân xác sinh ra để bị (khao khát) tù đầy. chúng ta hãy sắp hàng để nước mắt đi.
5. Lát cắt chậm đục tiếng sẻ nâu.

(mỗi lần dồn mình vào bờ tường ngóc ngách ngã rẽ của tột đầy xúc cảm.)
tôi mường tượng đến cái cảnh “sát thủ nhà thơ” của Trần Anh Hùng, cái gã phế nhân đầy đặn đổ vỡ ngầm ngập sầu thương ấy chầm chậm chầm chậm mặt ngửa, áo trắng tan tinh mùi sữa khói bay theo tiếng đọc. những bài thơ đùng đục của gã (những đoạn trầm. chậm nâu lạc lõng, vô thanh đi qua như hạt sương (chờn vờn) lăn trên gương mặt nhô ra ấp hồn vào buổi sáng mù khơi
ngóng
ngóng
ngóng
tiếng mẹ
tiếng gió
tiếng thơm
tiếng hiền
tiếng hòa
tiếng tịch liêu ủ mầm đâu đó
và đâu đó tôi biết “cái bóng sẻ nâu, cái tiếng sẻ nâu, cái hót sẻ nâu, cái cặp kính sẻ nâu, âu u âm u nâu nâu nâu” duy nhất đường bay mà Nguyễn Trung Bình đã để lại, những tiếng hót róc rách trời vô vàn nắng yên xanh ngồi ở lại.
.
hãy nghĩ thế này cái buổi sáng buổi trưa hay buổi chiều lờ mờ tối ngóng nghe ngóng nghe, có thấy cái hiu hắt hiền hòa thanh âm của yên lặng
cái đang tràn về, như những thước phim ngào ngạt đi qua, tất cả tất cả hồ mơ chuyển động (còn ta ngắm cái mê mải lặng yên)
mùi của nắng (chớm tràn se sẽ ấm)
cái hơi thở vô ưu xanh lạ lùng của nước
đọt đu đủ trên cao, le lói le lói, bẹ cau ngần ngẫn hoang vu trắng (và giọt máu, tí tách giọt máu vẽ lên những chấm tròn gai vỡ)
nắng
gió
một miệt xứ
quê hương
ta
yên lặng
và tất cả
những nụ hôn điệp trùng hát.
ta đang dắt nhau đi vào con đường của bằn bặt thanh âm (nhưng đôi khi nó thảng thốt vứt đi mà chẳng để lại hư vô gì cả)
còn Quỳnh đang đưa ta vào một cảm quan trầm. chậm trôi rơi lãng đãng sinh sôi với tâm tưởng nhìn và chìm sâu như thế
niềm sống, nỗi chết, và xen lẫn ngào ngạt xâm lấn bình yên
“trong đầm lầy
những bông hoa bèo màu hồng tím dầy đặc mặt nước đen
mùa xuân đang đến nhưng hoa chưa nở nhiều
bèo thì dạt kín và mây cứ trôi
trôi đi trong buổi chiều tình cứ như đang nhạt đang phai dần

...
đầm lầy ơi
đầm lầy
cứ mãi đẹp như những bông hoa bèo chuyển sang mầu xanh ngát
mùa xuân ở đây
mùa hạ ở nơi xa xôi
bầu trời mùa xuân thường xám lúc chiều
...
ngoài kia những bông hoa dại ven đường
trong công viên
người qua lại
giữa mầu xanh của cỏ non
những đầm lầy
tôi đã từng qua
và lớn lên
mặt nước lặng im

những bông hoa nở từ đó
lặng sâu và yên tĩnh.”

6. Sự chống lại. sự đạp bỏ. sự vô can . sự bịt mắt. sự bay lên. và chúng tôi muốn sống như những kẻ thờ ơ thế hệ.
đừng ngẫm ngợi, đừng à ơi, đừng buộc quá nhiều hư ảo cho thân thể đẹp đẽ lạ kỳ này. (ta sinh ra để cô độc lên mầu duy nhất)
một cái tên ơ hờ, một mái nhà nhấp nhô sương đổ tràn vào núi, một lam chiều ngày nào cũng lừng khừng rụng chín ngắt lỗ chỗ chân trời, một la hét, một tiếng súng, một cờ hoa, một hàng nước mắt, một dải khăn tang, một phố, một phường, một đèn mầu, một thói quen , một người tình, và vô vàn vô vàn cái một nữa
đã đủ rã rượi mỏi mệt chưa? đã hô hào nặng đè áo sống chưa? kỷ niệm ồn ào đánh đấm của mảnh đất này đâu phải của chúng tôi
những tháng năm xưa cũ sao cứ nặng nề bắt chúng tôi mang vác
chúng tôi chỉ có một đôi mắt để buồn (những niềm buồn nhỏ nhoi vô hạn)
chúng tôi chỉ có bàn tay ngón ngón và nghi ngút ngón xương gầy vái lậy chính mình, cho tự do, cho khắc khoải, cho những hoài vọng triền miên xa
chúng tôi chỉ có một tuổi đời để sống để hót tiếng đục trầm để vớt vát phận số này (tự thân) chúng tôi vô can, cho máu, cho da, cho hơi thở, cho lăn mầu nước mắt, cho bay lên
và hãy bình thản gọi chúng tôi: “những kẻ thờ ơ thế hệ”

và Quỳnh hát:
“...
khỏi phải lên án nàng
quy kết nàng
tự do của nàng là tự thân nàng
nàng sinh ra ở một thế hệ khác,thế kỷ khác
sống một thế giới tưởng tượng khác
của riêng nàng
đừng áp đặt lịch sử và không gian với nàng
nàng bên ngoài tất cả
nàng chưa bao giờ phải chết đói
chưa bao giờ phải hấp hối
đừng nhìn nàng như những định kiến hẹp hòi những tham vọng tối mù
của những kẻ tầm thường

Nàng là một ý niệm
là một tưởng tượng
trong một hình hài
như thơ ca
là một thế giới riêng
bằng ngôn ngữ, hình ảnh
như một bộ phim 
ngắn dài
tùy vào đôi mắt rộng hẹp
sâu nông
tùy vào hiểu biết và trái tim
...
nàng dừng lại
...”
7. Trôi

đừng cố bắt ta thấu hiểu tất cả, những đoạn đời như gió đôi khi hoang vu ngưng thổi, làm sao đặng đừng mình mê mải trôi.
Đừng dựng những hàng rào, những giam nhốt, ý tưởng không thể bay và trốn chạy (mà ta luôn muốn chúng tự do, trốn chạy, bay, lìa xa, và rời bỏ)
đời sống ảo tượng tạo dựng cho con người
hay con người sinh sôi ngây ngô ảo tượng về đời sống của nhau
những nỗi đau bầy vẽ đủ mầu
niềm thất vọng đằng đẵng dài như mùa bao bọc
vậy nếu có vài lần được rót vào tươi mới, được lờ mờ quên, được bước cái bước chân kẻ ngoài lề thì đừng bao giờ dành dụm cho mình dù chỉ một cọng ước ao
.
thả
niềm thương
những an lành
bàn tay bàn tay trú ngụ
xô dạt xô dạt đi đâu
ta là ai và ai mầu mê mải 
về đi 
về đi
thời gian là bụi. giấc óng ánh. vàng.

Wednesday, April 5, 2017

Thơ của Đỗ Quang Vinh

Nằm

Đặt tôi xuống
nằm cuộn tròn lại giữa đường
nỗi buồn là một đồng xu đang được tung lên
chẳng ai biết về hai mặt sắp ngửa
vì muốn mở một cánh cửa này
mà vô vàn cánh cửa khác đã bị lãng quên


Tôi nằm trên
đống than hồng còn sót lại từ một ngọn lửa
có những đứa trẻ chưa lớn lên đã già
và những điều
còn chưa tới đã đi qua


Đặt tôi xuống
cánh đồng của loài bù nhìn
hình tượng con người được nhồi rơm và cho mặc những bộ quần áo
Ngôi nhà của bầy chim sáo
được dạy nói xin chào
léo nhéo cả ngày mà chẳng biết vì sao


Ngoài vườn
Con kiến nhỏ tìm được một nơi ẩn náu
dưới chồi nấm vừa mọc lên sáng nay
trong một cơn mưa rào
cay đắng xen lẫn ngọt ngào
mật ong và những mũi kim tẩm độc


Đặt tôi xuống
nằm trên một sợi tóc
treo giữa trời
là số phận của những kẻ chơi vơi...

Chuyện cũ


Chuyện đã cũ rồi
Em biết không?
Dãy núi đã trôi đi
trồi sụt bên dưới những địa tầng đứt gãy
và cái từng là đỉnh cao
giờ thì bàn tay ai cũng có thể với tới


Chuyện đã cũ lắm rồi
cái mới của hôm nay
thay thế cái mới ngày hôm qua


Và chẳng mấy chốc
Em sẽ nhận ra tất cả chúng ta đều đã già
ngôi nhà từng đủ rộng
giờ trở nên quá chật chội
với hàng đống ký ức chất chồng trong những góc tối
một cái tôi cũ mòn
nhét dưới gầm giường
mỗi đêm đều rền rĩ những âm vực đáng thương


Nhưng mình vẫn cứ sống cuộc đời bình thường
bởi chuyện đã cũ rồi
những bức tường ố vàng màu năm tháng
trên sa mạc
ốc đảo cuối cùng đã khô cạn
đoạn lạc đà
phơi xác giữa mênh mông
Bầy cá chép chết trước khi kịp hóa rồng
đồng dâu biến mất trước khi biến thành biển cả
và cái thân quen
giờ lại hoàn về xa lạ
có những món nợ em còn chưa kịp trả
nhưng đôi chân đã lỡ bước qua
nơi chốn chẳng thể quay đầu


Để rồi
dấn mình vào vực sâu
chẳng nơi đâu xa mà chính là trong những điều quen thuộc


Chuyện đã cũ rồi
nên em đốt một điếu thuốc
rít thật lâu
khói cuộn lên
mênh manh và đục ngầu...






Chúc ngủ ngon
Có những chiều
đường về nhà cũng là quá xa
ngồi trên xe
tôi nhắm mắt buông tay
và dường như bản thân không còn tồn tại
trong bóng tối của đáy mắt
xung quanh tôi có một điều đang cháy
sự sợ hãi này
đang thấm vào tận xương da


Tôi biết
mình đang chạy đi thật xa
linh hồn đã vượt qua những món nợ
mà thể xác có thể chi trả
những tiếng vọng ở đằng sau
trước sân ga cồn cào làn hơi nước
bắt chuyến tàu cuối cùng
đi về nơi lạ lẫm
đâu đó ngoài kia
tôi đã bỏ lại hoàng hôn và vùng nắng ấm
một cái rùng mình từ sâu thẳm
những dòng chảy ngầm
vẫn xao động đâu đây


Có những chiều
tĩnh lặng như tờ
tôi vứt bỏ tiếng động cơ ở sau lưng
và giọng nói của vô số con người trong dòng kẹt xe đông đúc
nhắm mắt lại
tất cả kết thúc
Chúc ngủ ngon
cả thế giới đầy tròn...


Nơi chẳng có gì
Ở nơi không có độ cao
con cá đang bay
và bầy chim thì
sải cánh lặn sâu dưới mặt nước
ai cũng nói anh là kẻ ngược chiều
nhưng con đường chỉ là một hệ quy chiếu,
không hơn


Ở nơi chẳng có giang sơn
mọi cuộc chiến tranh chỉ như trò đùa giỡn
hai đứa trẻ vật nhau trên bãi cỏ
cái chúng tranh giành
là một tràng cười thoải mái, vô lo


Anh đốt cái không để lại tro tàn
nên ngọn lửa bốc lên cũng chẳng có hình dạng
chỉ lập lòe một đốm sáng bình thản
một màn sương
buổi sáng kia tràn ngập vào phòng


Ở nơi không có đám đông
anh thấy trong mình vô vàn diện mục
câu thúc vào nhau
muôn sắc muôn màu


Ở nơi không có hàng rào
không có bức tường, không có một chốn nào để dừng chân, ẩn náu
Ai cũng bảo anh là kẻ bơ vơ trên hoang đảo
Anh thì nói rằng
họ cũng đang bơ vơ trên những cái phao


Và muôn chuyện đều thành tầm phào
muôn kinh sách đều là lời trào phúng
anh chỉ mang theo bên mình
vài dòng lủng củng
một cái nhún vai
một hơi thở dài...



Saturday, April 1, 2017

Một bổn phận


1 truyện ngắn của Hồng Hoang


Nước đã sinh ra vô vàn vật sống, các loài chim đã bay trên mặt đất và dưới bầu trời.
Đã có một buổi chiều và một buổi sáng. Rồi đã có muôn loài sinh sôi nảy nở đầy rẫy trong nước trên đất dưới bầu trời. Đó là ngày thứ năm của cuộc khai thiên lập địa. Đến ngày đó tuy chưa có loại người, nhưng Thiên Chúa đã quyết định trong vũ trụ chỉ có hai loại: "Loài có hơi thở" và "Loài không có hơi thở".
Ngày hôm sau Thiên Chúa phán: "Ta dựng nên loài người theo hình ảnh Ta. Nó sẽ cai trị chim trời, cá bể, các súc vật, các thú rừng và các côn trùng bò trên đất". Thiên Chúa sẽ dựng nên loại Người giống hình ảnh Chúa. Liền có như vậy.
Gà là một loài có hơi thở đã ăn giun-ăn dế, ăn thóc, ăn cỏ, đôi khi ăn cả sỏi đá nữa. (Sỏi đá không thở tí nào).
Chúa ngắm nhìn mọi sự mình tạo thành, thấy rất tốt lành. Đã có một buổi chiều và một buổi sáng. Đó là ngày thứ sáu. Rồi Người cho phép: - Con người được ăn tất cả các loài có hơi thở và không có hơi thở. - Các loài có hơi thở khác ăn lẫn nhau và ăn thêm cả loài không có hơi thở. ********
"Phải tôn vinh và phục vụ con người, vì chí ít cũng là tôn vinh và phục vụ hình ảnh Chúa". Gà trống đã dạy các con như thế. "Cả mẹ nó nữa, mẹ mái mơ thân thương, tươi ròn, ấm áp của các con tôi, cũng phải dặn dò các con tôi như thế". Gà trống đã nói với vợ như thế. Rồi ngẩng cao đầu kiêu hãnh, trịnh trọng dẫm những bước chân khẳng định chân lí, đi quanh cô vợ mái mơ và đàn con chiếp chiếp thơ ngây.
******** - Cục - Cục, Chíp - chíp chàng ơi. Mai là ngày rằm đấy. - Em yêu, anh hiểu. Anh biết. Em hãy ở lại chăm nom đàn con. - Trốn đi chàng ơi, ngày mai NGƯỜI sẽ cắt tiết chàng để cúng tổ tiên và nhắm rượu đấy. - Không, không là không... Em yêu, anh muốn nói cho em hiểu rằng: "Đêm và sáng sớm mai anh còn phải gáy". -Thôi, thiếp xin chàng, rằm và mùng một chớ chủ quan, hãy trốn đi rồi thỉnh thoảng lẻn về với em. Hôm mùng một đầu tháng NGƯỜI đã cắt tiết một cụ gà trống thiến rồi. ********
Đó là bài ca để cắt cho ra nhiều tiết và để linh hồn con người yên tâm với linh hồn con gà là hát bài ca cắt tiết đó sẽ không bị linh hồn con gà thù oán.
Để giữ giọng mà im lặng là vàng, gà trống kiêu hãnh vươn cao chiếc vương miện, dẫm những bước chân khẳng định. Nó những muốn nói với vợ con: "Dù biết ngày mai phải chết, thì hôm nay vẫn sống như không bao giờ chết". Hôm đó gà trống đã gáy báo bình minh trước vầng sáng đầu tiên của mặt trời, như gà vẫn gáy sáng từ ngàn xưa và sau nữa. Hôm đó, khi ánh bình minh lên cao, soi chói lọi cửa chuồng gà, gà mẹ mái mơ và đàn con thơ ngây cùng chứng kiến chiếc mũ miện của gà trống bố chúc xuống chiếc bát sành. Còn NGƯỜI thì hát lẩm nhẩm: "Gái cắt tai - giai cắt cổ, tao hóa kiếp cho mày khỏi kiếp gà, kiếp sau mày lên làm người". Sáng nay mẹ con nhà mái mơ nghe - nhìn tất cả, nhớ cả ánh mắt cuối cùng của bố như trối trăng:
Năm Quí Dậu
"Chúa đã sinh ra ta là loài có hơi thở, chỉ được phép ăn những loài có hơi thở yếu hơn như châu chấu, cào cào hoặc giun dế". ******** Cái bát sành thấm đỏ máu gà. Hơi thở của gà trống đã kiệt, mắt đã nhắm nghiền mà cái "giẫy giẫy" cuối cùng còn nghe như thể: "Sáng nay ta đã làm tròn bổn phận - hỡi loài có hơi thở khỏe hơn... Còn nếu sự này hoãn lại, thì sáng mai ta vẫn phải gáy báo bình minh, vì đó là một bổn phận".
Hà Nội, 5-1993